THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 251

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:23:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hả?!” Chung T.ử Ngang trở nên nôn nóng, nhanh ch.óng để đĩa nhỏ sang một bên, vội vàng qua giữ c.h.ặ.t t.a.y của Tô Tái Tái, vui hỏi: “Đừng mà chị Tái Tái, chị mới tới mà ?”

“Bởi vì tự dưng xuất hiện một đám mắc bệnh tâm thần nhận một nhà đó.” Tô Tái Tái cong ngón tay, b.úng nhẹ trán Chung T.ử Ngang một cái.

Nghe xong lời , sắc mặt của ba Bạch Văn Liên lập tức trở nên khó coi.

Mà từ đầu tới cuối Tô Tái Tái cũng liếc mắt bọn họ lấy một cái.

Chung T.ử Ngang thế, nổi giận đùng đùng về phía Hứa Tần Nhã, trừng mắt mắng: “Thì những lời bà già phù thủy đều là giả!”

Dừng một chút, chỉ ba : “Nhà họ Chung chúng chào đón những dối! Cũng ăn với loại như mấy ! Cút ngoài cho !”

Bà già…?

Hứa Tần Nhã nhịn mà trừng mắt Chung T.ử Ngang, lộ vẻ dám tin.

Hiện giờ bà đang uống viên t.h.u.ố.c Ngữ Dung cho , ai gặp cũng khen một câu "Trẻ mười tuổi” hết! Bà già chỗ nào chứ?

Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt ...

Quản gia Chung một bên chú ý thấy ánh mắt mà Hứa Tần Nhã về phía Chung T.ử Ngang, khuôn mặt lập tức trở nên lạnh lùng, bước đến che Chung T.ử Ngang, ngăn chặn tầm mắt của bà , đó mặt còn ý nữa mà nhàn nhạt lên tiếng: “Ba vị, xin mời rời .”

Đến bây giờ Hứa Tần Nhã mới kinh ngạc nhận trong lúc vô thức bản lộ biểu cảm hung ác Chung T.ử Ngang.

vội vàng xua tay giải thích, nhưng đáng tiếc là quản gia Chung rõ ràng để ý đến bà .

Thậm chí còn thèm lấy một cái.

Hứa Tần Nhã còn cách nào khác, đành đầu về phía chồng , hy vọng ông thể gì đó.

“Quản gia Chung, ông hiểu lầm , vợ …” Bạch Văn Liên mở miệng giải thích, nhưng còn kịp xong thì quản gia Chung lắc đầu.

Quay về phía đang bên cạnh: “A Thịnh, đưa bọn họ ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-251.html.]

“Vâng.” Người tên A Thịnh lập tức tiến lên, động tác “mời” với ba Bạch Văn Liên, so với sự cung kính lúc , giờ phút vẻ lạnh nhạt và tùy ý hơn nhiều: “Ba vị.”

Hứa Tần Nhã còn thêm điều gì đó, nhưng Bạch Văn Liên ngầm túm , thế mới chịu ngậm miệng.

cam lòng, lườm Tô Tái Tái một cái, nhưng ngặt nỗi quản gia Chung vẫn còn che ở đó. Cho nên bà chỉ thể ngượng ngùng cụp mắt tại chỗ, mắng thầm ở trong lòng.

“Vậy… chúng xin phép về .” Bạch Văn Liên cố nặn một nụ , im lặng vài giây bổ sung: “Có điều vẫn mong ông Chung thể xem xét về phương án hợp tác …”

“Ông Bạch.” Bạch Văn Liên còn hết thì quản gia Chung lên tiếng ngắt ngang, thẳng ở chỗ đó mở miệng : “Thật gọi chủ nhỏ nhà chúng đến sảnh phụ chỉ là để chào hỏi thôi , mà là…”

Ông ngập ngừng một lát, tầm mắt đảo qua ba mặt tiếp: “Việc hợp tác với nhà họ Bạch , cần phiền tới ông chủ của chúng , chỉ cần một cái gật đầu của chủ nhỏ là đủ .”

Cái gì…?!

Lúc riêng gì Bạch Văn Liên, mà ngay cả Hứa Tần Nhã và Bạch Ngữ Dung cũng mở to hai mắt.

Quản gia Chung thu hết biểu cảm của ba trong mắt, khẽ thở dài lắc đầu: “Đáng tiếc…”

“Không , chờ, chờ …” Bạch Văn Liên gấp , rướn cổ lên về phía Chung T.ử Ngang - đang quản gia Chung che chắn ở lưng, thêm điều gì.

còn mở lời, thấy giọng của Tô Tái Tái truyền đến.

“Quào, chủ nhỏ. Không ngờ giỏi giang á!” Tô Tái Tái nghiêng sô pha, mỉm Chung T.ử Ngang.

“Đương nhiên .” Chung T.ử Ngang Tô Tái Tái khen ngợi, vui vẻ thôi, kiêu ngạo hất cằm lên.

Dừng một chút về phía Tô Tái Tái: “Chị Tái Tái, chị thích bọn họ ? Nếu như chị thích bọn họ thì sẽ lập tức đồng ý.”

Lời khiến cả ba đồng loạt sửng sốt.

Đặc biệt là Bạch Văn Liên, vội vàng buông cánh tay đang ôm Hứa Tần Nhã , tránh khỏi quản gia Chung về phía Tô Tái Tái, nôn nóng nhỏ giọng gọi một tiếng: “Tiểu Tái …”

 

 

Loading...