THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 252

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:23:15
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dáng vẻ gấp gáp , nghĩa gì cần cũng .

Ngay cả Chung T.ử Ngang cũng nghiêng đầu ông một cái, nữa về phía Tô Tái Tái.

Mà Tô Tái Tái giống như thấy, chỉ dùng một tay chống cằm mở miệng với Chung T.ử Ngang: “Đây là chuyện của nhà , liên quan gì đến cả.”

Như

“Thế…” Chung T.ử Ngang nghĩ ngợi hỏi: “Thế chị Tái Tái thích bọn họ ?”

Cậu còn hỏi xong, Tô Tái Tái dứt khoát, lưu loát trả lời—

—“Là cực kỳ chán ghét mới đúng.” Đã hiểu.

Chung T.ử Ngang thế, lập tức đầu về phía quản gia Chung: “Quản gia, tiễn bọn họ . Sau cần tới nữa.”

“Vâng, thưa chủ nhỏ.” Quản gia Chung cung kính đáp, một nữa thẳng dậy bước tới chỗ Bạch Văn Liên, thèm bất cứ câu nào, mà chỉ động tác “Mời”.

Ba nhà họ Bạch thể nhà họ Chung đuổi ngoài.

Cho tới khi ba họ lên xe, một cách xa thì Hứa Tần Nhã mới thể hồn khỏi sự sợ hãi.

siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, hung hăng đ.ấ.m xuống chỗ : “Con nhỏ Tô Tái Tái thật là quá đáng!”

Giọng bà cao bén, trong gian nhỏ hẹp càng trở nên bén nhọn ch.ói tai hơn cả cho Bạch Văn Liên ở ghế phụ đau đầu, nhắm mắt nhéo mũi, kiên nhẫn mà nhíu mày.

Bạch Ngữ Dung thấy thế thì vội nắm lấy tay Hứa Tần Nhã, mở miệng cất lời quan tâm: “Mẹ đừng thế. Nhà họ Chung thì tìm cách khác. Đâu chỉ mỗi nhà họ Chung ạ.”

Nói tới đây, Bạch Ngữ Dung tinh mắt nhận móng tay Hứa Tần Nhã chăm sóc tỉ mỉ gãy mất hai ngón. Cô vội : “Mẹ ơi, móng tay của …”

còn hết câu thì Hứa Tần Nhã “Ai nha” vẻ mặt kiên nhẫn rút tay về. Hành động thô bạo của bà cho Bạch Ngữ Dung vô cùng sững sốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-252.html.]

giờ Hứa Tần Nhã đang nổi nóng, rảnh mà để tâm tới sắc mặt của cô như thế nào.

nhíu mày móng tay của , “chậc” một tiếng sang trừng mắt Bạch Ngữ Dung, giọng vô cùng bất mãn: “Ngữ Dung, con chuyện con bé đó với chủ nhỏ nhà họ Chung hả?”

“Con…” Bạch Ngữ Dung nghẹn lời, tủi : “Mẹ, con vẫn luôn chăm chỉ học tại Huyền Học Viện để quen với các các chị, thật sự còn nhiều thời gian mà để ý tới Tô Tái Tái . Hơn nữa…”

khẽ dừng , trộm liếc mắt Hứa Tần Nhã mới tiếp: “Con … Tiểu Tái ngoài chứ chăm chỉ học. Trước đó chẳng con từng với ba là em với thầy Chu đó ?

Cũng chẳng em cách nào mà tên bên trong danh sách học sinh bồi dưỡng của Luyện Đan Viện nữa. Lúc đó con còn nghĩ chắc là do Tiểu Tái cũng lên trợ giảng.

Cơ mà chẳng nào con thấy em cả. Cuối cùng con nhịn nữa mà kiếm các thầy cô khác để hỏi thì mới em tên trong danh sách, cơ mà từng lên lớp nào.

Các thầy cô khác cũng ý kiến với em . Có khi… em học nhưng nhân cơ hội mà quen với chủ nhỏ nhà họ Chung đó ạ!”

Bạch Ngữ Dung trộm liếc mắt Hứa Tần Nhã.

Khi thấy sắc mặt Hứa Tần Nhã vẻ hòa hoãn, đỡ tức giận hơn thì mới cẩn thận mà duỗi tay, nắm lấy tay bà mở miệng: “Mẹ , như thế ạ. Tuy con cũng chắc lắm nhưng con quen một chị khóa , quan hệ cũng . Nói chừng… Nhà bọn họ thể giúp chúng ?”

“Đàn chị ư? Ai thế Ngữ Dung ?” Bạch Văn Liên tới đây thì ngay lập tức hỏi , cùng với Hứa Tần Nhã về phía Bạch Ngữ Dung.

“Chị là Mễ Nhã, là cô cả của nhà họ Mễ.”

Bạch Ngữ Dung mới dứt lời, chỉ mỗi Hứa Tần Nhã “ai nha” mà cả Bạch Văn Liên cũng giật .

Hứa Tần Nhã hồn xong thì vội nắm lấy tay Bạch Ngữ Dung, giọng mật từ ái: “Ngữ Dung , là nhà họ Mễ ? Là nhà họ Mễ trong tứ đại thế gia đó ?”

Bạch Ngữ Dung tươi gật đầu, im lặng một lát bổ sung: “… con thành công , cho nên…”

 

 

Loading...