Nghe , Tô Tái Tái đưa tay vò đầu của , khi vò đến đầu tóc của biến thành ổ gà thì cô mới hả hê dừng .
Đến khi Tô Hồng Bảo bực bội vuốt tóc tai thì cô mới chậm rãi lên tiếng: “Bé ngỗng , lẽ nào sư phụ gì với con khi con xuống núi? Tông môn của chúng gây chuyện nhưng cũng sợ việc, một lá bùa mà thôi, con tặng thì tặng , cả.”
“Con chỉ lo rằng…” Tô Hồng Bảo Tô Tái Tái tiếp: “Lo rằng sẽ gây chuyện.”
Giọng của Tô Hồng Bảo dần nhỏ khi đến khúc , đầu cũng cúi thấp xuống. Điều khiến Tô Tái Tái đưa tay vò đầu của .
Tuy cô nhưng trong lòng khỏi thở dài.
Hồi đó, khi sư phụ nhặt Tô Hồng Bảo đứt hết kinh mạch ở tứ chi về thì trong độ tuổi thể nhớ chuyện. Mặc dù gì về lý do vứt bỏ, nhưng Tô Tái Tái và ông cụ Tô cũng thể đoán đại khái.
Cô vốn tưởng rằng mấy năm gỡ bỏ nút thắt trong lòng Tô Hồng Bảo, nào ngờ trong xuống núi , cô mới phát hiện rằng thật nút thắt là đổi hình thức tồn tại mà thôi.
Có lẽ do dã bỏ rơi một , nên Tô Hồng Bảo cẩn thận và cố gắng hết sức gây “rắc rối” khi xuống núi.
Cho dù chỉ là tặng một lá bùa cho Thẩm An, nhưng cũng lo lắng rằng sẽ vì mà mang rắc rối đến cho Tô Tái Tái, thậm chí là tông môn núi.
Tô Tái Tái ít nhiều cũng thể đoán tâm trạng sợ hãi chán ghét vứt bỏ đó.
Vì , khi Tô Hồng Bảo mới vuốt tóc thì cô lập tức rằng: “Đứa ngốc ”, cô đặt tay lên vò đầu của thành ổ gà.
Điều khiến khó chịu kêu lên “Tiểu sư thúc !”, lúc cô mới buông tay.
“Nhìn kìa, như mới là bé ngỗng mà sư thúc chứ.” Tô Tái Tái hì hì Tô Hồng Bảo.
Trước vẻ mặt ngơ ngác của trai trẻ, cô ôm lấy vai của
như em : “Bé ngỗng yên tâm , cho dù con gây rắc rối gì thì cũng tiểu sư thúc đỡ cho con.”
“Với , đời , hiếm khi chuyện gì mà tiểu sư thúc của con đỡ . Cho nên đừng sợ, nếu con ngang kể từ ngày hôm nay cũng luôn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-255.html.]
Tô Hồng Bảo cảm thấy ấm áp trong lòng, “phì” một tiếng Tô Tái Tái, sợi dây vốn căng cứng kể từ khi xuống núi đang dần dần buông lỏng: “Vậy... nếu tiểu sư thúc cũng đỡ thì đây?”
“Sợ gì chứ.” Tô Tái Tái lẽ thẳng khí hùng: “Còn sư tổ của con mà!”
“Vậy lỡ như sư tổ cũng đỡ thì ?” Tô Hồng Bảo .
Tô Tái Tái sững sờ, Tô Hồng Bảo từ từ nheo mắt : “Bé ngỗng, con đây là bé thích lý sự ?”
Hay là để tiểu sư thúc đ.á.n.h c.h.ế.t con khi con biến thành đứa thích cãi cọ nhé?
Thế thì trong tương lai cũng cần ngoài tay .
Tô Hồng Bảo nhặt mồm, khi thấy Tô Tái Tái định đưa tay vò đầu thì nhanh ch.óng dùng hai tay ôm đầu bỏ chạy.
chỉ chạy vài bước thì Tô Tái Tái xách cổ áo kéo về vò thành ổ gà nữa.
Sau khi để tiếp tục bực bội vuốt tóc ở một bên thì cô mới chậm rãi : “Nếu sư tổ của con đỡ … thì lẽ chính là lúc sư phụ của con tay .”
“Hả?” Tô Hồng Bảo dừng việc vuốt tóc khi , Tô Tái Tái với ánh mắt sáng lên đầy bối rối.
Kể từ khi sư tổ nhặt về, Tô Hồng Bảo từng gặp qua Tống Khanh, nhưng ngặt nỗi tiểu sư thúc nhà cứ thỉnh thoảng là khoe “nhị sư năng” của .
Điều khiến cho Tô Hồng Bảo dù từng thấy qua thật nhưng cũng hâm mộ vô cùng.
Bây giờ Tô Tái Tái , trong lúc nhất thời cũng đây sẽ là việc nếu gây chuyện đến sư tổ cũng thể đỡ nổi.
... Đây đúng là một vấn đề nan giải.
Trong lúc Tô Hồng Bảo nghĩ đến đây thì hai ngang qua nhà họ Trình.