THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:23:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều khiến Tô Hồng Bảo nhớ đến đàn ông xe lăn hôm qua. Nếu may mắn thì lẽ cũng sẽ biến thành như chăng?

“Tiểu sư thúc.” Tô Hồng Bảo dừng .

“Sao?” Tô Tái Tái Tô Hồng Bảo, với vẻ mặt khó hiểu nhưng trong mắt ẩn giấu chút ý .

“Con... con đây một thời gian.” Tô Hồng Bảo Tô Tái Tái , khi xóa nỗi khúc mắc thì ánh mắt của trở giống hệt như lúc ở núi.

Cậu im lặng một hồi : “Con giúp đó.”

Nghe , Tô Tái Tái gật đầu: “Đương nhiên thành vấn đề .”

Tô Hồng Bảo , bước nhanh đến gần Tô Tái Tái, nhỏ giọng cảm ơn: “Cảm ơn tiểu sư thúc.”

Tô Tái Tái “haiz” một tiếng đặt tay lên đầu Tô Hồng Bảo,

nhưng nhanh nhẹn cúi xuống tránh né, nhướng mày đùa và khoa tay múa chân vài chiêu đường.

Thế là họ cứ như suốt đoạn đường đến nhà kính của Chu Phổ.

Khi Tô Hồng Bảo thấy cỏ Vọng Bắc Đông mọc hai phiến lá, “Tiêu Mễ” phát triển mạnh ở bên cạnh, vẻ mặt trợn mắt hốc mồm giống hệt với Tô Tái Tái lúc đó. Khi sang Chu Phổ thì vẻ mặt khang khác.

Sau khi định thần , nhanh ch.óng đến gần Tô Tái Tái, bóng lưng đang xới đất trồng mầm t.h.u.ố.c của Chu Phổ, nhỏ giọng : “Tiểu sư thúc.”

“Chuyện gì?” Tô Tái Tái cũng nhỏ giọng giống như . “Sư tổ nhiều phàn nàn về vườn d.ư.ợ.c liệu núi phát triển .”

“Cho nên?”

“Sư thúc xem…” Tô Hồng Bảo ngại ngùng cọ mũi chân, sang Tô Tái Tái, hai mắt sáng lên tiếp tục nhỏ tiếng hỏi: “Nếu con lén đ.á.n.h ngất bác Chu bảo lệ quỷ đưa lên núi ngay trong đêm thì liệu sư tổ sẽ vui ?” “???!” Nghe , Tô Tái Tái kinh ngạc ngã ngửa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-256.html.]

Sau một hồi im lặng, cô khoác vai Tô Hồng Bảo, nhỏ giọng khuyên bảo trai trẻ sắp lầm đường lạc lối: “Tiểu sư điệt , mặc dù sư thúc đây cũng từng nghiêm túc suy nghĩ về chuyện , nhưng mà... sư thúc bảo con đừng gây chuyện, đừng sợ việc, chứ bảo con kiếm chuyện.”

“Hưm... Không ?” Tô Hồng Bảo nghiêm túc suy nghĩ một hồi hỏi.

“Sư điệt, sư thúc bắt đầu tò mò về gia đình ban đầu của con .” Tô Tái Tái gật đầu và nghiêm túc .

“Ôi…” Bé ngỗng lộ vẻ “Không … thế thì buộc từ bỏ ý định đó thôi.”

Lúc , Chu Phổ cuối cùng cũng xong, ông phủi đất trộn xơ dừa tay dậy : “Xong ! Chúng về ăn cơm thôi. …Ơ? Hai đứa đang lẩm bầm chuyện gì ở đằng đó ?” “Không gì, gì. Chỉ là thảo luận chút chuyện vặt mà thôi.” Sau khi hỏi thì Tô Tái Tái đùa .

“Ồ.” Thầy Chu cao thủ trồng trọt ngây ngô gật đầu. Tại sân bay.

Bạch Ngữ Dung tiễn Bạch Văn Liên và còn về, cùng còn Trình Ngạn Xương - vị hôn phu của cô .

Nhân lúc Bạch Văn Liên đang chuyện với Trình Ngạn Xương thì Hứa Tần Nhã kéo Bạch Ngữ Dung sang một bên nhỏ tiếng : “Ngữ Dung , ông ngoại nhờ hỏi con xem con học bao nhiêu trong cuốn sách đó ? Không…”

dừng , về phía Trình Ngạn Xương tiếp: “Không khác thấy chứ?”

Bạch Ngữ Dung đương nhiên hiểu ý của Hứa Tần Nhã là gì nên cô lập tức mỉm an ủi bà : “Mẹ yên tâm , đó là báu vật của ông ngoại nên con luôn cất giữ cẩn thận.”

“Vậy thì .” Hứa Tần Nhã gật đầu, bà im lặng một hồi khẽ nhíu mày, thở dài tiếp: “Chỉ tiếc thể bàn việc ăn với nhà họ Chung, nếu thì…”

Khi đến đây thì Hứa Tần Nhã lập tức khỏi ngứa răng : “Cũng tại con nhỏ đó, rõ ràng chỉ là một câu thôi mà nông nỗi .”

hừ một tiếng, đó đổi sắc mặt Bạch Ngữ Dung, vui mừng : “Cũng may Ngữ Dung quen với cô cả của nhà họ Mễ, nếu công ty việc, ba con gấp rút trở về thì chừng còn thể gặp một .” Bạch Ngữ Dung : “Không , chẳng vẫn còn cơ hội đến khi hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c ?”

 

 

Loading...