THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:23:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên Thẩm An lạnh lùng cất lời: “Mấy vết thương nhỏ như chỉ cần kiếm đại một bác sĩ là , cần gì gọi cho cháu?”

Không đầu dây bên gì mà Thẩm An lên tiếng: “Vậy để cháu gọi điện hỏi thầy thử, gần đây đều đang bận việc của hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c, chắc là sẽ thời gian...

Dạ, lát nữa cháu sẽ gọi cho bác .” Nói xong, Thẩm An lập tức tắt máy.

“Có chuyện gì , Tiểu An?” Chu Phổ đợi cúp điện thoại mới lên tiếng hỏi.

“Là bác gái của em.” Thẩm An lạnh nhạt lên tiếng: “Bác một bạn vô tình cắt trúng mu bàn tay, nhờ thầy xem giúp.”

Khựng vài giây, tiếp: “Thầy, đợi lát nữa em sẽ gọi điện từ chối giúp thầy ạ.”

“Cắt trúng tay?” Chu Phổ ngẫm nghĩ một lúc, hỏi: “Là vết thương cực kỳ khó xử lý ? Có độc tố? Hay là ký sinh trùng?”

Thẩm An ngây , đó ngẩng đầu Chu Phổ, như “Trong phút chốc em cũng nên trả lời thầy như thế nào nữa.”

Vẫn là Ôn Liễu hiểu ý, mỉm Thẩm An một cái đầu với Chu Phổ: “Chị đoán rằng bà cắt trúng tay, để sẹo nên mới tìm đó.”

Chu Phổ thế, vẻ mặt kiểu “Vậy thôi ?”, đó ông vẫy tay với Thẩm An, : “Bây giờ tay của bà đang thương, thể dùng t.h.u.ố.c mỡ trị sẹo ngay . Đợi lát nữa em qua chỗ thầy lấy hai lọ t.h.u.ố.c mờ sẹo mang về đưa cho bác gái của em, chờ vết thương của bạn bà lành bôi là .”

“Em ạ.” Thẩm An gật đầu, dậy qua một bên gọi điện cho bác gái.

Mà ở bên , trong sân vườn nhà họ Thẩm.

“Ồ, là .” Bà hai Thẩm khẽ trả lời điện thoại, đầu dây bên gì đó, chỉ thấy bà vội vàng lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-259.html.]

“Không , ! Ôi chao, đều do bác lẩm cẩm, quên mất hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c. Vậy Tiểu An , cháu cảm ơn thầy của cháu giúp bác nhé. Ờ ừm, bác cúp máy đây, cháu cứ việc của .”

Bà hai Thẩm xong, khuôn mặt lập tức xụ xuống, trực tiếp ném điện thoại góc ghế sô pha, đồng thời khinh thường "hừ" một tiếng.

Thẩm Thụ Phan khoanh chân sách bên cạnh thấy tiếng động, chẳng buồn nhướng mắt lên mà chỉ hỏi: “Sao ?”

“Sao là ? Cháu ngoan của ông đồng ý.” Bà hai Thẩm bực dọc trả lời, dừng một lát, bà trừng mắt chồng một cái: “Này? Ông tức giận chút nào ? Hả? chỉ nhờ nó giúp một việc nhỏ thôi mà nó cũng đồng ý, rõ ràng là xem dòng thứ của chúng gì đây mà.”

Nghe xong, Thẩm Thụ Phan đ.á.n.h dấu trang sách đang , đó mới ngẩng đầu vợ, : “Trước khi gọi với bà , một chuyện nhỏ nhặt như thể khiến giáo sư của Huyền Học Viện mặt giúp chứ?”

Im lặng vài giây, Thẩm Thụ Phan "hừ" một tiếng: “Bà cũng coi thường Huyền Học Viện quá đấy.”

“Ông cứ như là của .” Bà hai Thẩm ngây một lúc, tiếp đó về phía chồng , nhướng mày phản bác: “ là chuyện nhỏ thiệt, nhưng ông xem ai là thương. Là nhà họ Phụng, là bà chủ của nhà họ Phụng đó!”

gọi điện cho Thẩm An, mời thầy của nó tới, là cho nó và cái ông Chu Phổ tạo ân tình với nhà họ Phụng đấy. Nếu đổi khác thì vui mừng đến cỡ nào, chẳng chừng còn cảm thấy nợ một ân tình nữa kìa.”

Bà hai Thẩm bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Đứa cháu của ông thì , từ chối thẳng luôn.”

cảm thấy Tiểu An từ chối là đúng mà.” Thẩm Thụ Phan một nữa cầm sách lên, cất lời: “Tuy nhà họ Thẩm bằng nhà họ Phụng, nhưng cũng là một trong bốn gia tộc lớn. Bà cần gì hạ lấy lòng bà Phụng chứ.”

“Mặc dù nhà họ Phụng hiển hách, nhưng nhà họ Thẩm của chúng cũng là kẻ chuyên chạy theo nịnh nọt những quyền thế hơn .”

Thẩm Thụ Phan đến đây thì khựng một chút, đó mới nhắc nhở vợ: “ khuyên bà về đừng bày mấy cái trò như nữa. Nếu như bà thật sự chuyện hợp gu với bà Phụng thì cứ coi như bạn bè mà qua . Còn nếu bà tâm tư gì khác... thì hãy mau ch.óng từ bỏ ý định đó .”

 

 

Loading...