“Là .”
Tô Hồng Bảo gật đầu: “Xin chào chú Trình, cháu thấy chú là nên tới đây để giúp chú.”
Trình Hồng Huy sững sờ, cảm thấy những lời quen quen, hình như thấy ở .
“Hắt xì!” Tô Tái Tái về đến ký túc xá thì lập tức hắt một cái, cô dụi mũi cảm thấy đang thầm mắng .
Ngay lúc giấy nhỏ định bò khỏi mũ áo hoodie thì cánh cửa ký túc xá của Khúc Nhiên đột nhiên mở , khiến giấy nhỏ bước chân ngoài sợ đến mất thăng bằng, lăn “bịch bịch” trở về.
Đại Vi vui mừng khôn xiết đang ôm lấy Nhện Mặt Quỷ nhảy cẫng lên và hét lớn: “Thành công , thành công !”
Khi thấy Tô Tái Tái ở hành lang thì cô lập tức vứt Nhện Mặt Quỷ sang một bên nhào tới chỗ Tô Tái Tái, cô mừng đến mặt đỏ rần.
“Tiểu Tái! Chị thành công rèn kim châm cứu !” “Chúc mừng chị.” Tô Tái Tái .
Sau khi dừng một chút thì cô chậm rãi tiếp: “Em xem thành phẩm , nếu thì ngày mai em sẽ dẫn chị gặp một .”
“Hả? Ai ?” Đại Vi nghiêng đầu thắc mắc.
Đương nhiên là giáo sư Nghiêm Thanh - châm cứu một của Luyện Đan Viện .
“Em xin phép giới thiệu.” Tô Tái Tái ngay ngắn giới thiệu Đại Vi với Nghiêm Thanh: “Thầy Nghiêm, đây là đàn chị Đại Vi của em, đàn chị Đại, đây là...”
“Chị thầy !” Không đợi Tô Tái Tái xong thì Đại Vi chen ngang , hai mắt cô sáng lấp lánh: “Là giáo sư Nghiêm - Nghiêm Thanh.”
Nói xong, Đại Vi còn dậy cúi với Nghiêm Thanh, đó mới ngẩng đầu tiếp: “Giáo sư Nghiêm, đây em từng thấy thầy cứu một ông lão, về mới thầy là giáo sư của Huyền Học Viện, cũng vì lý do cho nên em mới cố gắng thi đậu Huyền Học Viện. Có điều...”
Đại Vi “hì hì” hai tiếng, ngượng ngùng : “Em tài năng gì hết, mà Đông y thì... khó quá, cho nên em mới ghi danh Luyện Khí Viện.”
“Đàn chị Đại, câu của chị mà viện trưởng Lý thì cẩn thận thầy sẽ đ.á.n.h chị đó nha.” Tô Tái Tái ở một bên xong thì nửa đùa bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-265.html.]
Đại Vi chột thè lưỡi, đó chắp tay n.g.ự.c động tác xin tha với Tô Tái Tái, ý bảo cô giữ bí mật cho .
Tô Tái Tái , cô vốn chỉ đang giỡn thôi, bởi khi trêu Đại Vi xong thì cô sang về phía Nghiêm Thanh:
“Thì đàn chị Đại thầy từ , xem đây là duyên phận .”
Nghiêm Thanh hoang mang, biểu cảm mặt như thể đang : Có chuyện hả, nhớ gì hết ?
Mãi đến khi Đại Vi kể một cách tỉ mỉ, Nghiêm Thanh mới sực nhớ . Chuyện xảy cách đây mấy năm , lúc đó ông từng bắt gặp một ông lão ngất xỉu khi đang đường mua thức ăn về, cho nên tiện tay cấp cứu cho nọ luôn.
Ông ngờ là lúc Đại Vi cũng mặt ở đó.
“ là bác sĩ, cũng hiểu về căn bệnh của đối phương, cho nên đây chỉ là chuyện nhỏ tốn sức gì mà thôi.” Nghiêm Thanh .
Tuy ông nhẹ nhàng, nhưng cũng chính sự thản nhiên mới là thứ khiến khác càng thêm kính nể ông .
Có lẽ đây chính là kiểu bác ái mà nhắc tới nhỉ?
Tô Tái Tái : “Nghe thầy Nghiêm như xong, em cảm thấy bộ kim châm cứu càng xứng đôi với thầy hơn đấy ạ.”
“Bộ kim châm cứu?” Vừa nhắc tới thứ , Nghiêm Thanh lập tức trút bỏ bộ dáng tùy ý ban nãy, ông khom , đôi mắt sáng lấp lánh về phía Tô Tái Tái và Đại Vi: “Đó là gì thế?”
Tô Tái Tái và Đại Vi , lúc mới mở miệng: “Đàn chị Đại sở trường rèn những thứ kích cỡ nhỏ, thời gian gần đây chị thường xuyên nghiên cứu và luyện tập với đàn chị Khúc Nhiên, hy vọng thể rèn một bộ kim châm cứu. Hôm qua mới sản phẩm thiện đây, thầy xem thử xem.”
Tô Tái Tái xong thì đầu về phía Đại Vi, dùng ánh mắt cổ vũ cho cô .
Đại Vi nhanh ch.óng bưng cái hộp gấm chuẩn sẵn đặt lên bàn, Nghiêm Thanh thấy thế thì kích động dời bộ ấm chén pha bàn sang một bên khác, khi lau khô tay thì mới cẩn thận mở cái hộp gấm .