Chờ thấy bộ kim châm cứu bên trong xong, Nghiêm Thanh nhịn phát tiếng tấm tắc, ông duỗi tay cầm một cây lên xem nhưng bất ngờ khựng , đó về phía Đại Vi và hỏi: “Sinh viên Đại, thể xem thử nó ?”
Đại Vi gật đầu lia lịa, thoạt vô cùng vui vẻ.
Nghiêm Thanh cẩn thận quan sát độ mỏng và độ bền của cây kim châm cứu, liên tục gật đầu khen ngợi, chờ cẩn thận đặt cây kim châm cứu trong hộp gấm, ông mới lưu luyến thu tầm mắt về sang Đại Vi, vội vàng hỏi: “Sinh viên Đại, em thể bán bộ kim châm cứu cho ? Đây là hàng cao cấp hiếm thấy lắm đấy.”
Đại Vi xong lập tức lắc đầu, Nghiêm Thanh tưởng rằng cô bán cho nên sốt ruột bổ sung: “Về phần giá cả thì chúng thể bàn thêm mà, hoặc là... nếu em chấm trúng tài liệu rèn nào thì thể cho cũng .”
“Không thầy Nghiêm.” Đại Vi nhịn phì , cô giơ tay đẩy cái hộp gấm về phía Nghiêm Thanh: “Em vốn định tặng nó cho thầy mà.”
Nghiêm Thanh sửng sốt, ông nghệt mặt cô , mãi đến khi sang Tô Tái Tái - đang tủm tỉm mà gì ở bên xong - ông mới Đại Vi chỉ mũi , chần chờ hỏi: “Tặng cho thật ?”
Chờ Đại Vi gật đầu xong, Nghiêm Thanh - giờ luôn nghiêm mặt - đột nhiên “hề hề hề” mấy tiếng liền, ông chỉ đóng hộp gấm một cái “rầm” mà còn vội vàng ôm nó trong n.g.ự.c, khi xác nhận ôm c.h.ặ.t nó thì ông mới vui vẻ mở miệng: “Ôi chao, , ngại
lắm...”
“...” Đại Vi.
Tô Tái Tái ở một bên gồng dữ lắm mới bật , cô nhịn thử trêu ông : “Thầy Nghiêm , em bộ dạng của thầy thấy ngại chỗ nào . Nếu thầy ngại thì ... trả hàng cho đàn chị Đại nha...”
Cô còn dứt lời thì thấy Nghiêm Thanh phắt về phía Đại Vi, hai mắt sáng rỡ gật đầu cảm ơn với cô : “Cảm ơn sinh viên Đại nhé, thích món quà của em. Em cứ yên tâm, sẽ dùng bộ kim châm cứu để cứu càng nhiều hơn!”
Nghiêm Thanh dùng hành động để chứng minh cho câu: Chỉ cần cảm ơn thật nhanh thì mấy sẽ tiện bắt trả .
Đại Vi mà sững , chỉ đần mặt Tô Tái Tái đang nén ở một bên, bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của cô như thể đang : Thì đây là “bộ mặt thật” của giáo sư Nghiêm nghiêm túc đó ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-266.html.]
Tô Tái Tái hiểu ý ngầm của Đại Vi, thế là càng tợn hơn nữa, bả vai cũng ngừng run run.
“Được , sang chuyện chính thầy.” Tô Tái Tái , khó khăn lắm cô mới ngừng .
“Chuyện chính?” Nghiêm Thanh lặp một câu, ông cúi đầu cái hộp gấm trong n.g.ự.c - thứ mà tuyệt đối sẽ buông - đó mới về phía Tô Tái Tái và Đại Vi như đang hỏi: Đây mà còn là chuyện chính ?
Đại Vi thấy thế thì trong lòng càng thêm hân hoan.
Không chuyện gì vui vẻ hơn việc thấy khác quý trọng sản phẩm do tạo cả.
Đây chỉ là cảm giác thành tựu, mà nó còn cảm giác khác tôn trọng.
“Vâng, bộ kim châm cứu chỉ là sản phẩm cấp thấp thôi ạ.” Tô Tái Tái : “Ba ngày nữa em sẽ nhờ thầy Chu thu hoạch cỏ Vọng Bắc Đông, phần lá thu thì em và ông chia đôi, phần rễ thì giao cho đàn chị Đại để chị rèn một bộ kim châm cứu dành riêng cho thầy, hoặc đúng hơn thì chỉ thầy mới thể phát huy nó một cách diện.”
Nghiêm Thanh cảm thấy cả ngừng run rẩy, ông ôm hộp gấm hai cô gái mặt, lắp bắp hỏi: “Chuyện … thể thành công ?”
“Không chuyện thành công ạ.” Tô Tái Tái : “Chỉ cần em ở đây thì tuyệt đối sẽ thất bại.”
Đại Vi Tô Tái Tái năng hùng hồn như thế thì lén giơ ngón tay cái với cô.
Ai bảo tuy nào đàn em của cô cũng mấy câu như đang c.h.é.m gió nhưng nào cũng chi.
Có lẽ đây chính là thực lực của “trùm” đấy!