Vì rèn một bộ kim châm cứu phù hợp với Nghiêm Thanh, hai ngày Đại Vi sẽ luôn theo ông , cứ thế, chuyện cũng trở thành một cơ hội học tập quý giá dành cho Đại Vi.
Bởi vì trong tương lai, cô sẽ chỉ chế tạo cho một Nghiêm Thanh mà còn chế tạo thật nhiều “công cụ” khác phù hợp với đủ thể loại , mà như thế thì cô hiểu thật rõ về thói quen cũng như tính cách các kiểu của đối phương.
Đây là thứ mà tất cả các luyện khí sư đều học.
Đại Vi còn một chặng đường dài ở phía , nhưng cô sẽ còn ngu ngơ tương lai sẽ gì và trở thành gì như nữa.
Bây giờ cô mục tiêu rõ ràng, ánh mắt cũng trở nên vững vàng sáng ngời hơn .
Sau khi sắp xếp xong những chuyện tiếp theo thì đến lượt Nghiêm Thanh và Đại Vi bàn giao trực tiếp.
Về việc Chu Phổ hái cỏ Vọng Bắc Đông thì cũng thể giao cho tiểu sư điệt nhà cô. Đến lúc đó thì chỉ cần ở bên cạnh hướng dẫn là .
Ngay cả khi cỏ Vọng Bắc Đông mà cô và Chu Phổ hẹn chia mỗi một nửa cũng thể giao cho Tô Hồng Bảo bảo quản.
Đến lúc về núi thì mang chung một thể.
Nghiêm Thanh còn lớp dạy nên ông vội vã rời khi mời hai đến nhà dùng bữa tối nay, và ông cũng dặn Tô Tái Tái nhớ gọi cả Khúc Nhiên đến cùng.
—— Trong thời gian , do chữa trị cho Mễ Y nên đám Nghiêm Thanh và Chu Phổ cũng âm thầm trở nên thiết với Khúc Nhiên.
“Tiểu Tái, gần đây mới mở một quán kem ngon lắm, chị khao em nhé!” Sau khi Nghiêm Thanh rời thì Đại Vi sang Tô Tái Tái và phấn khởi .
Từ “kem” lập tức khiến giấy nhỏ trong mũ áo hoodie rục rịch.
Tô Tái Tái đương nhiên nhận điều đó, cô : “Thế thì thể ít đấy.”
“Không !” Đại Vi vỗ n.g.ự.c và dáng vẻ “Chị tiền! Chị chấp hết!”.
“Vậy thôi.” Tô Tái Tái , cô thêm: “Em nghĩ thể xử mỗi vị một phần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-267.html.]
Hai đến quán kem mà Đại Vi , lúc hai đang định đẩy cửa thì thấy khách hàng lượt bước khỏi quán, họ bước vội vã như thể trong quán gì đó đáng sợ .
Khi một cặp tình nhân nhỏ thì Tô Tái Tái thấy cô gái đó cau mày phàn nàn: “Người gì trời, em thấy là đ.á.n.h .”
Chàng trai bên cạnh nhanh ch.óng ngăn cô kéo : “Ôi
dào, thôi thôi. Chúng thể chọc tới những đó .”
“Không , em báo cảnh sát.” Cô gái bĩu môi .
tinh thần chính nghĩa thốt đó khiến trai thấy lo lắng, trai vội vàng trong quán, khi xác định ai thấy thì kéo cô gái nhanh chân rời .
Tô Tái Tái và Đại Vi trong quán qua cửa kính.
Họ thấy những trai cà lơ phất phơ thì dựa , thì dài quầy ha hả trêu chọc một trong những nhân viên trong quán.
“Này, đại của chúng cũng đến đây mấy , đủ chân thành đấy chứ? Người , là em chơi với bọn một ? Chỉ cần một thì chúng chắc chắn sẽ đến nữa . Thế nào?”
“ , cho dù là ẽo ợt thì cũng thôi chứ? Thế cũng đủ lâu .”
Viên Tuế mím môi quầy, cô chằm chằm tờ rơi quầy, hồi lâu mới lên tiếng: “Các gọi món ? Nếu gọi thì các thể nhường cho khách hàng khác gọi món ?”
Dứt lời, cô mím c.h.ặ.t môi, khỏi đưa tay ấn nhẹ dày.
—— Mỗi khi căng thẳng thì dày của cô sẽ đau lâm râm. “Ơ? Chẳng đang gọi món , nhưng em rõ thì gọi món ? Này? Người , em giới thiệu cho chứ?” Tên côn đồ đang dựa quầy .
“... Món ăn đều ở bảng hiệu mặt và cả màn hình.” Viên Tuế cúi đầu .
Tên côn đồ ngẩng đầu lên màn hình gọi món ở phía quầy, đầu bảng hiệu đặt quầy, khẩy vung tay hất ngã bảng hiệu: “Sao nào? Chưa thấy qua chữ ? em từng cái một cho !”