“ ! Thái độ phục vụ kiểu gì , quản lý cửa hàng ? Quản lý cửa hàng của mấy ở ?!”
Quản lý cửa hàng vốn đang trốn sang một bên khi những tên côn đồ bước , lúc buộc đáp và vội vàng bước khi gọi tên, còn những nhân viên khác thì tiếp tục trốn sang một bên.
Quản lý cửa hàng c.ắ.n răng khẽ gật đầu với những tên , đó ríu rít : “Ừm thì… Vị khách , các chuyện gì ?” Tên côn đồ phách lối hất cằm, trợn mắt quản lý cửa hàng chỉ Viên Tuế, kể lể từng chút một: “Bây giờ phàn nàn về cô nhân viên của các , thái độ của cô tệ! Cô khi dễ chữ!”
“Chuyện …” Quản lý cửa hàng nhát gan sợ chuyện lập tức khan khi , nhưng ngay khi Viên Tuế thì lộ một vẻ mặt khác, lập tức cúi gằm mặt xuống thấp giọng với Viên Tuế: “Viên Tuế! Còn mau xin khách?!”
Viên Tuế mím môi trả lời.
“Viên Tuế?!” Quản lý cửa hàng thấy cô nhúc nhích thì lập tức trợn to mắt.
khi bọn côn đồ thì quản lý cửa hàng là dáng vẻ luôn mồm .
Viên Tuế vẫn lên tiếng.
Bọn côn đồ thấy thì nhướng mày quản lý cửa hàng và cợt nhả : “Ái chà ~ Quản lý cửa hàng , vẻ như lời của tác dụng nhỉ.”
Quản lý cửa hàng hổ đến mức đưa tay đẩy Viên Tuế, thô lỗ cộc cằn gầm gừ với cô : “Cô chứ!”
khi tay thể chạm Viên Tuế thì cô nghiêng né tránh.
Quản lý cửa hàng ngờ Viên Tuế nhanh đến thế, nếu kịp thời bám quầy thì lẽ ngã sấp mặt . cũng loạng choạng vài bước, khiến bọn côn đồ vỗ tay to.
“Quản lý cửa hàng , cô nể mặt kìa!”
“Ha ha ha quản lý cửa hàng, đến một cô gái mà cũng ?!”
Những lời chế giễu khiến quản lý cửa hàng mất mặt hổ, dám đắc tội với bọn côn đồ đến kiếm chuyện, đó sang hung dữ Viên Tuế, như thể cô mới là thủ phạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-268.html.]
Ngay lúc , một giọng từ cửa vang lên——
—— “Alo, 110 ? báo cảnh sát rằng đang gây rối ở đây.” Đại Vi phớt lờ bọn côn đồ đang đồng loạt với vẻ mặt kinh ngạc, cô tiếp tục với đầu dây bên : “... , các mau tới .”
“Này! Con ranh , mày c.h.ế.t !” Một tên côn đồ trong đó định thần hung hăng về phía Đại Vi.
Quản lý cửa hàng thấy tình hình thì lập tức cúi xuống trốn quầy.
Sau khi lạnh lùng liếc thì Viên Tuế sang Đại Vi, môi khẽ mấp máy bảo họ mau rời .
Mà lúc , tên côn đồ đến mặt Đại Vi và đưa tay định giật chiếc điện thoại trong tay Đại Vi, nhưng khi kịp giật lấy thì Tô Tái Tái bên cạnh Đại Vi bước lên chắn ở phía Đại Vi đang báo địa chỉ với đầu dây bên , trực tiếp đẩy tay của tên côn đồ .
“Bốp!” một tiếng, khiến những bên cạnh khỏi vẻ “đau đầu”.
“Cái tên táy máy tay chân, bộ ba mày dạy mày phép tắc ?” Tô Tái Tái tên côn đồ bình thản , đó bẻ cổ ung dung lên tiếng.
“Tao ngại dạy dỗ mày ba mày .”
Tên côn đồ đ.á.n.h tay ôm lấy mu bàn tay ngây vài giây, đó mới định thần , thẹn quá hóa giận mắng “Con ranh …” đưa tay định tóm lấy Tô Tái Tái.
May mắn , kêu khi kịp chạm Tô Tái Tái, cho nên mới thể thoát một kiếp nạn.
“Anh đại?” Tên côn đồ kêu đầu “ đại” với vẻ mặt kinh ngạc.
“... Được , hôm nay như thế thôi.” Anh đại vẫn luôn một bên gì cả dậy, khi xong thì liếc về phía Viên Tuế, im lặng một hồi thêm: “Hôm khác tới.” Lời ngay lập tức khiến đám côn đồ mỉm đắc chí rời quầy và theo đại ngoài.
Trước khi rời , họ vẫn quên chào Viên Tuế với dáng vẻ cà lơ phất phơ.