THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-01-10 01:37:41
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ những lời như “Tạm biệt nha ~ Lần đến thăm em.”.

Khi ngang Tô Tái Tái và Đại Vi, họ cũng quên hung dữ trừng mắt họ, chỉ tay hai họ với vẻ “Tụi bây đợi đấy”.

Tuy nhiên, khi cái tay chỉ Đại Vi định chỉ sang mặt của Tô Tái Tái, chạm mắt với cô thì lập tức thấy sợ hãi ánh mắt lạnh lùng của Tô Tái Tái, cơ thể của phản ứng nhanh hơn não, vội vàng rút ngón tay đang định chỉ cô.

Sau khi ngoài, mới phát hiện rằng bất giác cô gái trong đó dọa đến nín thở, vội vàng sang đồng bọn và thầm lẩm bẩm rằng tuyệt đối đừng ai nhận điều .

Nếu , sẽ nhạo trong bao lâu. tên côn đồ chắc chắn rằng chỉ riêng , thật đám đồng bọn cũng dọa sợ bởi ánh mắt của Tô Tái Tái.

Sau khi một đoạn thì một trong đó mới định thần với đại đang ở đằng : “Anh đại, chúng cứ thế bỏ qua cho hai con nhỏ đó ?”

Người gọi là đại thì dừng xoay bọn côn đồ : “Mục tiêu của chúng chỉ Viên Tuế, mặc kệ hai còn .”

Dừng một hồi, phì : “Không tiền dễ kiếm hơn nhiều ?”

Cũng đúng.

Nghe , đám côn đồ nở nụ đắc chí.

“Được , thôi.” Anh đại vẫy tay: “Công việc chính của ngày hôm nay xong , ngày mai tiếp.”

Đám côn đồ vui mừng reo hò và vây quanh rời .

Còn bên đây, Viên Tuế đang đưa hai hộp kem cho Tô Tái Tái và Đại Vi, cô mỉm hổ lời cảm ơn: “Cảm ơn hai nãy giúp , mời hai ăn kem nhé.”

“Không cần khách sáo như , chúng đều học chung một trường mà.” Đại Vi nhận lấy hộp kem và với Viên Tuế.

Khi Tô Tái Tái đang định mở nắp hộp kem thì thấy , cô Đại Vi Viên Tuế, đó cô mới chỗ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-269.html.]

—— Chẳng Đại Vi rằng chị Viên Tuế cũng học trường Đại học Đế Đô .

Nghe , Viên Tuế kinh ngạc, cô Tô Tái Tái và Đại Vi, ngập ngừng lên tiếng: “Hai … cũng học ở Đại học Đế Đô ?”

“Ừm.” Đại Vi gật đầu, khi im lặng một lúc thì cô định gì đó, nhưng mở miệng nên thế nào mới , thế là cô chỉ vỗ vai Viên Tuế : “Mặc kệ những đó , rác rưởi thì ở cũng cả.”

hiểu.” Viên Tuế : “... Cảm ơn.”

Trong lúc Đại Vi định thêm gì đó thì quản lý cửa hàng trốn quầy nãy, mà bây giờ hung hăng, vẻ đây : “Viên Tuế! Cô đây!”

Khi Tô Tái Tái và hai còn qua thì liếc mắt bếp .

Nhìn cái dáng vẻ đó của , chắc chắn là ngầm khiển trách Viên Tuế .

Viên Tuế mím môi, cô mỉm với Đại Vi và Tô Tái Tái, đó nhỏ giọng “Xin , vẫn đang trong giờ việc, cơ hội thì chúng tiếp” rời .

Điều khiến cho Đại Vi kịp điều định , mà chỉ thể bóng của cô biến mất ở bếp, rầu não “haiz” một tiếng.

Im lặng một hồi, cô sang Tô Tái Tái, cau mày : “Toi , trông dáng vẻ đó của Viên Tuế, chắc chắn sẽ tên quản lý cửa hàng đó mắng .”

Tô Tái Tái mở nắp hộp kem , múc một muỗng chuẩn cho miệng và : “Nếu chị lo thì chúng lén nha?”

Đại Vi định đồng ý, nhưng suy nghĩ một hồi thì cô chán nản lắc đầu: “Thôi kệ . Nói chừng lát hồi chị sẽ nhịn mà nhảy cãi với tên quản lý cửa hàng đó, lúc đó khiến Viên Tuế khó xử.”

dừng một chút tiếp: “Tiểu Tái, chị đưa em ăn món khác nha?”

Tô Tái Tái gật đầu, cô kén chọn.

Đại Vi mở cửa kính bước ngoài tiếp tục trò chuyện với Tô Tái Tái bên cạnh: “Viên Tuế đúng là đáng thương, chỉ vì lúc ở chung phòng với Đồng Nhược Thiến, đó Đồng Nhược Thiến bất ngờ qua đời, nhà của cô cũng nghĩ gì mà suốt ngày cứ cho rằng là Viên Tuế giở trò. Cho nên cứ mãi gây rắc rối cho … Ơ? Tiểu Tái?”

 

 

Loading...