“Sao thế hả?” Vệ sĩ ngạc nhiên con ch.ó mặt xệ đang e sợ cái gì, cố kéo dây thừng kéo nó gần thì nhận là thể kéo .
Lúc tên vệ sĩ mới cảnh giác, bất giác hai bên tối mù. Con ch.ó mặt xệ pet thường mà là ch.ó huấn luyện đặc biệt để nhiệm vụ. Nó huấn luyện từ nhỏ, thể hiếm khó tìm, căn bản là mấy thứ tầm thường thể dọa nó.
nó như thế thì rõ ràng dọa sợ nhẹ. Giờ nó bắt đầu mất khống chế c.ắ.n xé dây thừng trốn .
Nó như thế cho tay vệ sĩ cũng dần bất an ơn. Ngoài mặt to tiếng quát tháo con ch.ó mặt xệ , một mặt bắt đầu quan sát xung quanh.
Cho đến lúc , vệ sĩ mới phát hiện chỗ đèn đường đằng … hình như tối tăm hơn những chỗ khác?
Đến cả rừng cây nhỏ đằng xa cũng bắt đầu trở nên sâu thẳm một cách quỷ mị.
Ngay lúc bản gã tràn đầy thấp thỏm thì cơn gió lạnh thổi qua cổ cho gã vô cùng sửng sốt. Con ch.ó mặt xệ cũng tru tréo cả lên.
Chắc là lẽ nó dọa sợ quá, bộc phát lực lượng, cứ thế c.ắ.n đứt dây thừng, như hóa điên mà kêu t.h.ả.m thiết chạy thục mạng.
Vệ sĩ đuổi theo nhưng lông tơ quanh dựng ngược cả lên, da đầu tê dại, như thể cơ thể còn phản ứng với nguy hiểm cả gã.
Có thứ gì đó… ở đằng .
Gã vệ sĩ liếc mắt đằng , đang định hẳn đầu đằng nhưng sự sợ hãi bao phủ. Gã thử nhiều nhưng vẫn dám hẳn đằng .
Đầu gã cứ nghiêng nghiêng, hô hấp dồn dập. Mặt hé nghiêng bả vai, đột nhiên hình dáng đối phương phóng đại trong mắt “Ken két, ken két”, nghiêng đầu dối diện với gã vệ sĩ. “A…” Gã vệ sĩ run rẩy hết cả , trợn to mắt , hét toáng lên “Quỷ á!” xong chạy thục mạng.
Để mỗi giấy nhỏ ở đó, mở to mắt gã chạy thật xa.
Nếu ban nãy gã vệ sĩ dám đầu thì sẽ thấy giấy còn cầm theo một cái rổ, tay còn … cầm thảo d.ư.ợ.c mới nhổ .
“...Ơ?” Chu Phổ buông chén , đầu sang bên cạnh. Lát đầu về phía Ôn Liễu, nghi ngờ mở miệng hỏi:
“Chị dâu, chị thấy tiếng ai gọi gì ạ?”
Ôn Liễu gật đầu : “Hình như kêu thật… quỷ hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-274.html.]
“Á? Có quỷ á hả?” Nghiêm Thanh bước khỏi phòng, thấy hai họ chuyện, dừng một chút hề hề bảo: “Chỗ của chúng mà cũng dám loạn cơ ? Phỏng chừng quỷ, khi đến đây quấy nhiễu cơ.”
Chu Phổ xong thì nhíu mày dậy: “Không … Em thấy tiếng ở chỗ nhà kính, để em xem.”
“Vậy chúng chung với .” Ôn Liễu xong thì dậy luôn.
mà kịp gì Nghiêm Thanh ấn nhẹ xuống ghế: “Tiểu Liễu đừng vội. Tiểu An với bé ngỗng ngoài mua đồ . Bà đây chờ tụi nhỏ về cho tụi nó .”
Dừng một chút, ông về phía Chu Phổ bảo: “Để với sư qua đó là .”
“ thế sư tẩu . Chị cứ yên tâm .” Chu Phổ cũng vội hùa theo.
Ông một lúc trái thấy đống gậy gỗ Nghiêm Thanh đặt ở góc phòng thì lấy một cái, đưa cho Nghiêm Thanh một cái.
Ông vẽ một đường kiếm hoa ghì gậy gỗ lưng, lúc mới mở miệng: “Nói như thế nào cũng là của Huyền Học Viện, kiến thức cơ bản thể nào quên .’
Nghiêm Thanh nhận lấy gậy gỗ mà Chu Phổ ném qua, vắt qua vai, trông khí thế mà gật đầu với vợ .
Hai họ xách theo gậy trúc, ở đó cũng vẻ tông sư môn phái lắm.
Đáng tiếc là Ôn Liễu thế chỉ yên lặng lắc đầu, dịu dàng mà chọc d.a.o: “Hai gộp còn đ.á.n.h em.”
mà hai sức chiến đấu mỏng như b.ún cộng bằng năm, đối phương chỉ cần nhiều hơn đôi chút là hai ông già chạy vắt chân lên cổ luôn.
Nghiêm Thanh và Chu Phổ: “...”
… Không , bên Cổ Võ Viện đ.á.n.h với bên giống như đang chơi đùa thôi á?
Không thể so như thế !
Hai vị giảng viên của Luyện Đan Viện coi sức chiến đấu như cọng b.ún của bằng 5, tỏ vẻ vô cùng đúng tình hợp lý.