Cũng may, Ôn Liễu chỉ coi đó là đùa vui, hơn nữa khu biệt thự nay khá là an nên mới dặn hai họ cẩn thận một chút chờ Thẩm An với Tô Hồng Bảo về .
Chu Phổ và Nghiêm Thanh tới nơi cần tới, xách theo gậy trúc cứ thế tới nhà kính.
“Sao thế? Thiếu gì hả?” Nghiêm Thanh bên cạnh Chu Phổ, nôn nóng hỏi.
Chu Phổ quan sát kỹ một lát xong thở phào nhẹ nhõm: “Vẫn , thiếu gì.”
Nghiêm Thanh thấy ông như thế thì thở phào nhẹ nhõm, : “Sợ bóng sợ gió một hồi. Thôi, về nào.”
Chu Phổ gật đầu, ngoài cùng với Nghiêm Thanh.
Ngay lúc họ bước đến cửa, Nghiêm Thanh hai bước thì lơ đãng liếc mắt sang một bên, thấy đống thảo d.ư.ợ.c xếp ngay ngắn bên đó thì mở miệng hỏi: “Sư , chẳng em bảo hai ngày nữa mới lấy thảo d.ư.ợ.c ?”
Dừng một chút ông tiếp: “Nếu thế chi bằng em sớm chút, giúp cho hơn ?”
“Ơ?” Chu Phổ ngơ ngác đầu về phía Nghiêm Thanh : “Em lấy thảo d.ư.ợ.c .”
“?” Nghiêm Thanh cũng sửng sốt, duỗi tay chỉ về phía kệ hàng ở bên hỏi: “Thế là thế nào?”
Chu Phổ theo hướng Nghiêm Thanh chỉ, lúc mới phát hiện thảo d.ư.ợ.c hái hơn phân nửa, bày chỉnh tề ở đằng .
Ban nãy, lúc bước nhà kính, đầu óc ông chỉ nghĩ tới cỏ Vọng Bắc Đông, quá để tâm đến những việc , giờ mới mặt mày biến sắc.
Từ biểu cảm mặt ông , Nghiêm Thanh lập tức đoán chắc hẳn đằng chuyện vấn đề gì đó.
Bàn tay vốn đang nắm hờ gậy trúc của Nghiêm Thanh một một nữa siết c.h.ặ.t, hai mắt cảnh giác quan sát bốn phía.
Chu Phổ tiến gần, bốc chút bùn đất gần rễ cây thảo d.ư.ợ.c, dùng đầu ngón tay chà xát một lúc, đó sang với Nghiêm Thanh: “Đất vẫn còn ẩm.”
… Chứng tỏ thảo d.ư.ợ.c mới hái xuống thôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-275.html.]
Đương lúc Nghiêm Thanh hé miệng, tính gì đó, bên ngoài nhà kính bỗng truyền tới tiếng động lạ, tuy nhỏ nhưng đủ khiến hai họ chú ý tới.
Cả hai siết c.h.ặ.t gậy trúc, cùng ngoái đầu về nơi phát âm thanh.
Ánh sáng bên trong nhà kính ảm đạm hơn bên ngoài, nên nếu tiến gần, bóng của họ sẽ hắt rõ lên vách lều.
Lần cũng ngoại lệ.
… Lúc hai Chu Phổ thấy cái bóng hắt vách lều thì kiềm mà trợn trừng mắt ngạc nhiên. Sau đó cả hai hẹn mà cùng sang , khi thấy đối phương cũng bàng hoàng như thì mới hướng mắt trở lều.
Cái bóng in lều… đúng là hình , chỉ là… hiểu mang tới cảm giác là lạ. Quái gở nhất là bóng đó bước một cách bình thường như bao , mà cứ… kiễng chân nhích từng chút!
Thoạt … chẳng khác nào cương thi cả.
Có thể thấy Chu Phổ và Nghiêm Thanh đúng là ý tưởng lớn gặp , cả hai trợn mắt “bóng ” nhảy tới cửa, bàn tay cầm gậy trúc khẽ siết c.h.ặ.t hơn.
Mắt họ dán c.h.ặ.t lên bóng , lòng thầm hạ quyết tâm, chỉ cần đối phương ló đầu là lập tức bất chấp tất cả mà vung gậy đ.á.n.h tính .
Chẳng là vì nhận nguy hiểm đang rình rập nguyên nhân gì khác mà “bóng ” sắp bước đột ngột dừng ngay cửa, đó bất động như núi.
Nó nhúc nhích thêm một bước nào, tới cả sự chuyển động lên xuống của l.ồ.ng n.g.ự.c khi hô hấp cũng thấy, chút cảm giác “còn sống” nào.
Ngay lúc hai đang khó hiểu, xảy chuyện gì, đầu của “cái bóng” bỗng ngược một trăm tám chục độ, gió lạnh bất chợt nổi lên quanh nó, cuốn bụi đất bên ngoài bay tứ tung, vách lều cũng phồng lên theo.
Nghiêm Thanh đang mở miệng dặn dò Chu Phổ nhớ cẩn thận thì chợt cảm thấy đằng gì đó là lạ, ông vội đầu , phát hiện chẳng từ lúc nào vách lều hai bên trái, cũng như phía cũng xuất hiện thêm ba “bóng ” yên bất động.
Xem cái con ngoài cửa dùng cách riêng của nó để gọi đồng bạn tới!
Hiện tại, ông và Chu Phổ chúng bao vây trong nhà kính .
“Sư , lẽ hai liều một phen đấy.” Chu Phổ thấy Nghiêm Thanh xoay thì cùng theo, khi phát hiện ba con còn , ông khổ, với Nghiêm Thanh.