THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:20:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Thanh và Chu Phổ lưng tựa lưng, đề phòng “bóng ” bốn phía, bình tĩnh nhỏ với sư phía :

“Liều mạng gì chứ, chừng chỉ là phô trương thanh thế để dọa hai mà thôi.”

Nói , nhưng trong lòng ông thấy vẫn còn may khi bảo vợ tới cùng .

Chu Phổ Nghiêm Thanh xong, khẽ trừ: “Thật ?”

Dù cách một lớp màng, nhưng ông vẫn cảm nhận rõ ánh mắt âm u, lạnh lùng của bốn thứ hình bên ngoài đang chằm chằm.

Rõ ràng đang là đêm hè nóng nực, nhưng giờ phút , ông cảm thấy nhiệt độ bên trong nhà kính thấp vô cùng.

Tới cả những giọt nước nhỏ ngưng đọng kệ sắt đặt kế bên cũng dần hòa thành một giọt nước lớn, tụ thanh sắt chứ nhỏ xuống.

Trong tình huống hai bên giằng co thế , khi giọt nước chịu nổi sự lôi kéo của trọng lực nữa mà rơi từ cao xuống, nhỏ trúng chậu hoa bên cạnh, phát một tiếng “tách” nhẹ nhàng thì…

Bốn thứ hình bên ngoài đồng loạt đầu một trăm tám chục độ, dọa hai Chu Phổ sởn cả gai ốc!

… Tới ! “Từ từ.”

Giọng đột ngột xuất hiện đó chẳng khác nào lưỡi d.a.o cắt ngang bầu khí ngưng đọng, tạo lỗ hổng để luồng khí tươi mới tràn , cho Chu Phổ và Nghiêm Thanh cơ hội thở d.ốc.

khi hai nhận đó là giọng của Tô Hồng Bảo thì trái tim lập tức vọt lên tới cổ họng.

“Bé ngỗng, chạy mau.” Nghiêm Thanh hét lớn, đồng thời giơ cao gậy trúc xông ngoài, lao về phía “bóng ” đang ngoái đầu Tô Hồng Bảo vì thu hút, sức đập mạnh xuống.

“Ôi chao, bác Nghiêm ơi, nhầm , nhầm to ạ!”

Theo tiếng la kinh hoảng của Tô Hồng Bảo là âm thanh gậy trúc đ.â.m trúng giấy.

Nghiêm Thanh ngẩn , giờ mới hồn ngoái đầu , đợi tới khi thấy rõ thứ đ.á.n.h xong thì sợ tới lùi về , vô tình đạp trúng chân Chu Phổ đang cuống cuồng chạy tới.

Chu Phổ cố nén cơn đau chân, cùng Nghiêm Thanh ngơ ngác hình nhân giấy mới dọa sợ c.h.ế.t khiếp , sang ngó ba Tô Hồng Bảo ba chân bốn cẳng chạy tới đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-276.html.]

Hai sững sờ một hồi lâu mới sang hỏi Tô Hồng Bảo: “Bé ngỗng, thứ là gì?”

“Hình nhân giấy con đấy, chuyên giúp bác Chu thu hoạch thảo d.ư.ợ.c.” Tô Hồng Bảo chạy vội tới , đau lòng hình nhân đ.á.n.h bẹp cả đầu, còn đ.â.m rách vài chỗ, miệng hấp tấp giải thích cho hai .

Nói đoạn, bổ sung: “Tiện dụng lắm đó.”

“...” Không chỉ tiện dụng mà còn đáng sợ nữa, hả?

Nghiêm Thanh thu gậy trúc về, đầu liếc Chu Phổ vẫn hồn.

Lúc , hình nhân giấy đ.á.n.h bẹp đầu đang cảm thấy uất ức, nó xoay đầu cái “két” về phía Tô Hồng Bảo, giơ tay chỉ Nghiêm Thanh, im lặng méc: Ông đ.á.n.h tui!

Có điều khi thấy hình nhân giấy cử động, chỉ Nghiêm Thanh và Chu Phổ sợ tới mức suýt ôm chầm lấy , mà ngay cả Thẩm An cũng vội nhảy vọt .

Ôn Liễu thấy thì giữ nguyên tư thế Tây Thi ôm n.g.ự.c, nghiêng , nhẹ nhàng tránh né Thẩm An, khiến “thuận lợi” ngã trong ruộng.

Cũng may kiến thức nền tảng của sinh viên Huyền Học Viện vững chắc, thế nên ngoại trừ bẩn vớ thì Thẩm An thương chỗ nào cả.

Ôn Liễu thấy Thẩm An , bèn qua Tô Hồng Bảo, hình nhân bằng giấy, mở miệng hỏi: “Bé ngỗng , rốt cuộc… là chuyện gì thế ?”

Tô Hồng Bảo gãi đầu, đó mồm năm miệng mười kể bộ sự việc, xong xuôi mới hổ : “Dì , cháu thật sự chỉ giúp bác một tay thôi, ai ngờ …”

Ai ngờ gây chuyện xúi quẩy thế .

“Thì .” Nghe xong, Chu Phổ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhoẻn miệng trừ: “Bác bé ngỗng , giúp gì thì nhớ với bác một tiếng nhé, ?”

Mặc dù cô Tấm trong truyện cổ tích siêng năng, hiền lạnh, xinh , ngày ngày đều bước khỏi quả Thị giúp bà lão nấu cơm, dọn dẹp, nhưng nếu đặt trong bối cảnh hiện đại… thật sự đáng sợ lắm đó!

Có điều… hình nhân giấy cử động… lá bùa cũng lợi hại ghê!

Điều gợi cho nhớ tới món quà gặp mặt mà Tô Hồng Bảo tặng cho họ mấy hôm , thế là quyết định khi nào về sẽ cất thật cẩn thận.

 

 

Loading...