Là bảo bối cả đấy!
“Dạ, cháu .” Tô Hồng Bảo gãi đầu, mỉm đầy ngại ngùng: “Cháu quên mất núi mấy thứ , chứ núi bọn cháu dùng quen .” Trên núi… dùng quen ?
Nghe đến đây, bốn kiềm mà thả bay trí tưởng tượng.
Trong màn đêm tăm tối, gió lạnh thổi vi vu, len qua tán cây, ngọn cỏ, tạo thành tiếng xào xạc êm dịu, phía xa thấp thoáng hình nhân giấy đang nhảy chầm chậm từng chút một…
Khi thấy bạn phát hiện, nó sẽ ngoắt đầu một trăm tám mươi độ, “hù!” một phát.
…
Cho dù là của Huyền Học Viện cũng thấy đáng sợ lắm, hả?!
“Ha ha, bé ngỗng , quanh nhà em núi… chắc là bao nhiêu qua đúng ?” Thẩm An trèo lên bờ ruộng, trừ hỏi.
Vừa dứt lời, Tô Hồng Bảo lập tức đầu , mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc: “Hả? Anh Tiểu An nè, quá ?” Sau đó gật đầu, đáp: “ là quanh nhà em
núi mấy ai lui tới hết á.”
Thẩm An trả lời thế nào, chỉ đành trừ.
Đừng là khác, tới cả họ cũng dám lên nữa kìa.
Không cần cũng nơi đó chắc chắn chẳng khác nào trường Huyền Linh Sư cả.
“Bé ngỗng … nó thành thế … bây giờ đây?” Sau khi tất cả đều là hiểu lầm, Nghiêm Thanh cảm thấy hổ.
Ông khom , chạm hình nhân giấy đ.á.n.h bẹp đầu .
Ai ngờ còn kịp đụng thì hình nhân giấy vội vàng nhảy về phía Tô Hướng Bảo, né khỏi tay Nghiêm Thanh, hết, nó còn “Phù” một cái, gió chân nổi lên, cuốn bụi đất hất thẳng
mặt Nghiêm Thanh, hệt như đang “Đừng đụng tui” !
Chà, cũng cá tính ghê ha?
Nghiêm Thanh rụt tay về, bỗng cảm thấy hình nhân giấy hề đang sợ chút nào, trái còn … đáng yêu?
“Không ạ, lát nữa cháu sửa cho nó là .” Tô Hồng Bảo .
Thế thì quá.
Nghiêm Thanh gật đầu, sang với Chu Phổ: “Sư , đám hình nhân , nhà kính sẽ an hơn nhiều, nghĩ tới đây, thấy ban nãy dọa sợ nhảy dựng cũng đáng đó chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-277.html.]
Thế ?
Chu Phổ khổ.
An hơn, cũng đáng sợ hơn, là hai chuyện khác mà sư ơi!
“Như cũng mà thầy, chừng tới sáng mai là thảo d.ư.ợ.c trong vườn thu hoạch xong xuôi , thế thì chúng sẽ thời gian chuyên tâm chuẩn cho hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c.”
Nếu tới t.ử cũng thì…
Chu Phổ gật đầu, dặn dò Tô Hồng Bảo: “Bé ngỗng, cách nào để bọn nó… bớt nổi bật xíu ?”
Đặc biệt là buổi tối, cái cảnh một đám “” nhảy tới nhảy lui thật sự khủng khiếp lắm đó.
Tô Hồng Bảo ngẫm ngợi, đáp: “Được ạ, cháu sẽ thiết lập một màn chắn ở xung quanh, chỉ cần tự tiện xông thì sẽ thấy bọn nó.” Vậy thì quá.
Chu Phổ mới thở phào, thấy Tô Hồng Bảo ngoắc tay như đang hiệu cho ai đó ở phía ông và Nghiêm Thanh, đồng thời : “Ba đứa mày cũng tới đây .”
Cậu dứt lời, Nghiêm Thanh và Chu Phổ cùng đồng thời ngoái đầu, về phía .
Không thấy , thấy lập tức sợ c.h.ế.t khiếp.
Bấy giờ, vách lều đối diện với cửa chính nhà kính xuất hiện một lỗ hổng lớn, ba hình nhân giấy còn đang nghiêm chỉnh xếp một hàng từ cao xuống thấp, ghé sát một mắt gần để quan sát bên trong, vấn đề là mặt mày chúng lạnh tanh, mắt thì trợn trừng, đến là sợ.
Cảnh tượng đó thành công dọa hai sư từ suýt ôm thành ôm c.h.ặ.t lấy vì sợ.
Mặt khác, ba hình nhân giấy cũng ríu rít chỉ tay về phía Nghiêm Thanh, đặng sang méc chủ nhân của .
… Cậu chắc là ông sẽ đ.á.n.h tụi ? Dù chỉ là hình nhân nhưng tụi vẫn thích một hình nhân xinh hơn, chứ méo mó rách rưới thì khó coi lắm!
Hình nhân đ.á.n.h bẹp đầu chợt lẳng lặng cúi gằm mặt xuống, chiều uất ức lắm, khiến Nghiêm Thanh bỗng thấy áy náy vô cùng.
Tới cả Chu Phổ cũng lườm ông một cái, như đang trách ông .
Nghiêm Thanh thấy thế thì giận điên lên, sang mắng: “Thái độ gì đây? Cũng tại em cả đấy?”
Hả? Liên quan gì tới ông chứ? Chu Phổ chẳng hiểu gì hết.
Nghiêm Thanh thèm quan tâm tới ông nữa, qua hình nhân đ.á.n.h bẹp đầu, hổ hỏi: “Hay là… gấp cho một vòng hoa hồng để đội lên đầu nhé?”