Tên côn đồ rú lên một tiếng, đó bịt cái mũi ngã chổng vó mặt đất.
Người qua đường thấy định tiến lên đỡ tên côn đồ, nhưng khi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc của thì họ vội vàng đẩy , mặt cũng lộ vẻ “hiểu rõ”, thế là chỉ ở một bên hỏi: “Nè , chứ?”
Tên côn đồ bỏ bàn tay đang bịt mũi , đó hé miệng phun hai cái răng cửa ngoài, qua đường sợ hết hồn hết vía, vội vòng mặt một cái, đó hoảng sợ kêu lên: “Trời đất ơi, mũi gãy kìa! thấy thương nhẹ , nhất nên bệnh viện khám thử xem như thế nào.”
Tên côn đồ buồn ngó ngàng gì tới lời của qua đường, cú va khiến tỉnh táo .
Anh ngẩng đầu về phía , khi thấy mặt là một bức tường thì lập tức bò dậy s* s**ng nó, sờ kinh hoàng hỏi: “Lối ? Lối mất ?! Anh đại của … bạn bè của … cả ?!”
Eo ôi, uống rượu xỉn quá gì trời?
Người qua đường thấy thế thì nhanh ch.óng lùi về hai bước, khó kiểu hỏi: “Lối nào, uống nhiều quá nên nhớ nhầm ? Chỗ gì đường!”
“Không thể nào! Không thể nào!” Tên côn đồ hoảng tới mức vã cả mồ hôi lạnh, chỉ vách tường mặt, lắp bắp với qua đường: “Có mà! Ban nãy đường thật mà! Lúc nãy... nơi một con hẻm nhỏ, còn một phụ nữ dẫn bọn , bạn… bạn của đều trong đó hết !”
“ thấy uống nhiều quá nên ngáo đấy.” Người qua đường lắc đầu, tức giận giơ tay chỉ về phía bức tường bên cạnh : “Đó là tấm poster mà!”
Người qua đường rỗi để ý đến nữa, chỉ bỏ vọng : “Cậu mau về nhà , đừng lảng vảng ở bên ngoài nữa.”
Nói xong thì lắc đầu rời , trong miệng còn lẩm bẩm: “Ôi, trẻ tuổi bây giờ thật là.”
Tên côn đồ theo hướng mà qua đường chỉ, lập tức thấy tấm poster mà đối phương .
Anh lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ.
Trên tấm poster vẽ lối một con hẻm nhỏ, một phụ nữ xinh ở đầu hẻm, hai ngón tay kẹp một cây t.h.u.ố.c lá,khói t.h.u.ố.c chầm chậm bốc lên cao, bộ dáng trông là nhàn nhã.
Trong con hẻm nhỏ phía lưng cô ánh đèn đường mờ nhạt, những nơi ánh đèn chiếu thì gì cả, nhưng nếu cẩn thận quan sát thì sẽ thấy, tại chỗ giao của ánh đèn và bóng đêm dường như … những khúc chân tay cụt đang ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-280.html.]
Càng kỹ sẽ càng phát hiện một thứ như thật như giả ở bên trong, đó, tên côn đồ đột nhiên thấy tiếng nước sền sệt truyền đến bên tai.
Nghe như... Nghe như tiếng m.á.u đang chảy .
Giây tiếp theo, một bàn tay đột nhiên duỗi từ trong bóng đêm,nhưng khi chạm đến ánh đèn đường thì một thứ gì đó kéo ngược trở về, chỉ còn để một vết m.á.u nhàn nhạt mặt đất.
“Á á á!” Tên côn đồ sợ tới mức liên tục lùi về phía , thậm chí còn tự vấp té và ngã lăn mặt đất.
Anh ba chân bốn cẳng bò dậy, dùng giọng kỳ quái do gãy mất hai cái răng rú lên: “Quỷ! Quỷ! Có quỷ!”
Những đường xung quanh thấy thế thì né như né tà, ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ, ai nấy đều cảm thấy là do xỉn quá nên hóa rồ.
Chờ , Tô Tái Tái mới chậm rãi bước , cô về hướng tên côn đồ bỏ chạy, đó nghiêng đầu với giấy nhỏ: “Người nọ cũng may phết nhỉ?”
Nói xong, cô mới vươn tay gõ vài cái lên tấm poster vách tường.
Đến khi bỏ tay xuống, chiếc vòng tay đang mười bảy viên ngọc đen biến trở về mười chín viên như ban đầu.
Người phụ nữ tấm poster vẫn còn đó, nhưng cô còn sự linh động và hồn như ban nãy nữa.
Tô Tái Tái tấm poster cuối mới xoay rời , nhưng mới mấy bước thì chuông điện thoại vang lên.
Người gọi tới là Chu Phổ.
“Alo, cháu chào thầy Chu ạ.” Tô Tái Tái điện thoại, cô bước lề đường chào hỏi với ở đầu dây bên .