[Tiểu Tái đó ...] Giọng của Chu Phổ khá uể oải, như thể tàn phá một cách dữ dội .
Tô Tái Tái thấy thế thì khỏi dừng bước, cô nghiêm túc nghĩ một lát hỏi: “Sao thế ạ? Chẳng lẽ xảy chuyện gì ư?”
Cô hỏi “ bé ngỗng nghịch ngợm gây sự gì ”, bởi vì cô bé ngỗng nhà ngoan và lời.
[Là bé ngỗng nhà cháu gây chuyện chứ nữa.] “...”
À ừm...
Tô Tái Tái yên lặng gãi má, : “Bé ngỗng gì ạ?”
…Được , cô quyết định rút câu ban nãy.
Chu Phổ thở dài, tỉ mỉ kể chuyện của hình nhân bằng giấy. Tô Tái Tái xong khỏi câm nín che mặt .
…Khụ, cô lỡ quên mất chuyện .
“Thế… thế ạ?” Tô Tái Tái hỏi , cô nghĩ một lát bổ sung: “Không cháu sang đó một chuyến nhé?”
[Không cần . Mọi đều cả.] Chu Phổ , ông đầu , chỉ thấy bốn con hình nhân bằng giấy đang vây quanh Nghiêm Thanh, chăm chú đóa hoa sặc sỡ gấp bằng giấy tay của ông .
Cảnh tượng … đáng sợ chút buồn .
Chu Phổ đầu tiếp tục trò chuyện với Tô Tái Tái: “ Hình như chỉ lỡ hù dọa một đang dắt ch.ó dạo mà thôi, còn hết. Bác cũng gọi điện cho Ngô Hạo , hẳn là sẽ thôi.”
[Vậy là .] Tô Tái Tái : [À đúng thầy Chu, phiền bác đưa điện thoại cho bé ngỗng giùm cháu.]
“Được thôi.” Chu Phổ gật đầu gọi Tô Hồng Bảo tới, khi đưa điện thoại cho thì tới bên cạnh Nghiêm Thanh, cùng bốn con hình nhân bằng giấy ông gấp hoa.
“Tiểu sư thúc...” Tô Hồng Bảo khúm núm gọi ở đầu dây bên .
Tô Tái Tái : [Sư thúc con nè tiểu sư điệt, con cẩn thận hơn một chút nhé. Đám thầy Chu lớn tuổi hết , chịu nổi những cú sốc quá lớn .] “Con .” Tô Hồng Bảo gật đầu.
[À đúng . Đã dùng bùa tìm qua đường ?] Tô Tái Tái hỏi .
Việc cũng dễ thôi, chỉ cần tìm qua đường dọa , nhân lúc buổi tối khiến nọ tưởng chỉ gặp ác mộng là .
Tô Hồng Bảo xong thì đột nhiên nhớ tới cái gì, thế là lùi về vài bước, thấp giọng : “Tiểu sư thúc, hôm nay con cảm thấy gì đó đúng lắm.”
[Ồ? Không đúng chỗ nào?]
“Hình như kẻ đang theo dõi đám bác Chu .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-281.html.]
Tô Hồng Bảo dừng một chút : “Tiểu sư thúc, khi nào mục tiêu của bọn họ là cỏ Vọng Bắc Đông ?”
[Cũng chừng.] Tô Tái Tái trầm ngâm: [Hôm nay con cho hình nhân bằng giấy canh gác kỹ , ngày mai sư thúc sẽ tới xử lý cỏ Vọng Bắc Đông.]
Tránh cho đêm dài lắm mộng. “Vâng ạ.” Tô Hồng Bảo gật đầu.
Hai chuyện phiếm với một lát mới cúp điện thoại.
Tô Tái Tái cầm di động lắc lư mấy cái mới đưa cho giấy nhỏ để nó tiếp tục chơi game, còn thì về phía Đại học Đế Đô.
Về phần là kẻ nào theo dõi Chu Phổ… chờ ngày mai cô đến chỗ ông tính .
Dù đám Đại Vi cũng sang đó, tiện đường.
Ngày hôm , Đại Vi mới Huyền Học Viện, còn kịp khỏi cổng của Đại học Đế Đô thì cô thấy đám học sinh ngang qua bàn tán với về tin tức mới nhất.
“Ê ê, mấy tin gì ? Hôm qua cửa hàng trưởng của tiệm kem phố trùm bao tải sấp mặt đó!”
“Gì? Thiệt giả ? Tớ đó, thấy ghét dữ lắm luôn á.”
Hả?!
Đại Vi dừng bước, cô im lặng đầu về phía Tô Tái Tái.
Khúc Nhiên thấy thế thì khó hiểu hỏi: “Đại Vi, thế?”
Đại Vi để ý tới cô mà chỉ Tô Tái Tái - đang trưng vẻ mặt vô tội - đó trừ hỏi: “Tiểu Tái,em thấy gì ? Hôm qua cửa hàng trưởng trùm bao tải đó.”
“Em chứ.” Tô Tái Tái gật đầu than thở: “Ôi, nhất định là do một bụng chuyện , chuyện mà còn để tên họ, thật đáng quý.”
Để chị dỏng tai lên em nhăn cuội tiếp ha!
Đại Vi yên lặng Tô Tái Tái, mặt thiếu điều thẳng hai chữ “ tin”.
Là ai, là kẻ nào từng với chị rằng đều là học sinh, chuyện là , hả?!
Em đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o mà! Tô Tái Tái: ?
Tô Tái Tái đàn chị Đại với ánh mắt vô tội, như thể rõ vì cô như thế.
Bởi vì cô chỉ là một đàn em năm nhất ngây thơ vô tội thôi mà.