Cho nên cũng nhờ mà Tô Tái Tái là học sinh của Đại học Đế Đô.
Vì mà mới chạy đến đây.
... Nói đến mức như , quả giống như một đứa trẻ ba thương, yêu đầy đáng thương.
Tô Tái Tái xong, cùng trao đổi ánh mắt với hai ,đợi đến khi Khúc Nhiên và Đại Vi gật đầu thì mới về phía Chung T.ử Ngang, thở dài đồng ý: "Được thôi."
cô bổ sung thêm tiếng reo hoan hô của câụ : " mà em theo thì nghịch ngợm, lời ?"
"Không !" Chung T.ử Ngang cam đoan.
"Vậy thì , thôi." Tô Tái Tái , về phía Khúc Nhiên
và Đại Vi: "Coi như là chúng hưởng lợi từ chủ nhỏ, tiết kiệm tiền bắt xe."
Bốn bọn họ lên xe, đường lái xe đến nhà Chu Phổ,Đại Vi tò mò hỏi Chung T.ử Ngang: "Chị chủ nhỏ, em mới nhắc đến nhà họ Phụng... là nhà họ Phụng ?"
Chung T.ử Ngang nhăn cái mũi, chút tức giận: "Ngoại trừ bọn họ thì còn ai nữa."
Nói xong, lập tức về phía Đại Vi "hì hì" : "Chị Tiểu Vi, em chị ..."
"Chị ." Đại Vi , khi đưa tay xoa tóc thì với sự ngạc nhiên: "Chính là đến tên nhà họ Phụng, chị đột nhiên cảm thấy cách giữa và dòng họ đầu...
Cũng cách quá xa."
Khúc Nhiên là nhà họ Mễ nên đương nhiên cũng từng về nhà họ Phụng. Cho nên hiện tại thấy Đại Vi như , cô cũng chỉ .
Tô Tái Tái thì ngược , vẻ mặt m.ô.n.g lung: "Nhà họ Phụng? Nhà họ Phụng nào?"
"Tứ đại gia tộc Bách, Tiền, Mễ, Thẩm ?"
Sao bây giờ lòi thêm một nhà họ Phụng ở nữa đây. Lời của cô thốt khiến ba cùng sửng sốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-283.html.]
"Tiểu Tái, em nhà họ Phụng hả?" Đại Vi Tô Tái Tái hỏi, là kinh ngạc.
Tô Tái Tái lắc đầu: "Rất ghê gớm ?"
Lời còn dứt thấy Đại Vi liên tục gật đầu: "Chứ nữa, đúng là ghê gớm."
Sau khi dừng một chút, cô mới thể hiện biểu cảm "ai bảo chị là đàn chị của em chi?" nhanh ch.óng xích gần Tô Tái Tái, bắt đầu chế độ tám chuyện: "Nào, nào, để chị kể chuyện phiếm cho em ... Khụ, chị đang là nhà họ Phụng , cũng nổi tiếng như nhà họ Trác."
Ngay lúc Đại Vi đang tám chuyện với Tô Tái Tái về nhà họ Phụng, Mễ Nhã đang ngoan ngoãn và lễ phép trong sảnh nhà họ Phụng, thím họ của tán gẫu với bà chủ của nhà họ Phụng - Bối Trân, đến khi thím họ bắt đầu khoe khoang về cô thì tỏ vẻ ngượng ngùng.
"Đứa cháu họ của vẫn luôn hâm mộ bà Phụng. Cho nên , khi bà thương thì ngay lập tức nhờ bạn của nó ở Luyện Đan Viện cho bà t.h.u.ố.c bôi đấy." Bà Mễ về phía mu bàn tay của Bối Trân, hỏi thăm ân cần.
"Không hai ngày nay bà Phụng dùng cảm thấy hiệu quả thế nào?"
Bối Trân thì gật đầu: "Rất , ngay cả vết thương cũng lành nhanh hơn khi sử dụng các loại t.h.u.ố.c bôi khác nhiều."
Nghỉ một chút về phía Mễ Nhã, nhẹ nhàng gật đầu với cô : "Cô Mễ lòng ."
Mễ Nhã , thụ sủng nhược kinh liên tục khoát tay: "Bà Phụng, bà khách sáo quá , cũng chỉ tốn chút sức mà thôi."
Sau khi ngừng , cô thận trọng lấy một cái hộp gấm đặt ở bàn mở miệng: "Nếu bà Phụng cảm thấy t.h.u.ố.c hiệu quả thì mong bà hãy nhận đan d.ư.ợ.c ."
"Đây là... ?" Bối Trân thấy thế thì ngờ vực về phía Mễ Nhã và thím họ của cô .
"Ôi chao, nhất định là đồ của Huyền Học Viện." Thím họ thấy thế thì , dừng một chút về phía Mễ Nhã tiếp: " cũng từng thấy qua, chi bằng... Bà Phụng cứ mở xem thử, để cũng thể cùng?"
Thím họ cầm lấy hộp gấm đưa đến mặt bà Phụng.
Bối Trân thấy , thản nhiên rũ mắt xuống qua mà nhận lấy, bà chỉ hiệu rằng tay thương nên mỉm : “Xin , tay của tiện lắm, là để bà Mễ mở giúp nhé.”
“Hả? À… Được thôi.” Sau khi , thím họ sửng sốt Mễ Nhã gật đầu, mỉm mở hộp gấm cho Bối Trân.