THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:21:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

cũng thò đầu xem, khi thấy mười viên đan d.ư.ợ.c màu vàng trắng sáng bóng tròn vo bên trong, bà lập tức “ôi chu choa” khoe khoang: “Những viên t.h.u.ố.c khác với những viên thấy đây, nó giống như… ngọc mỡ cừu .”

Dứt lời, thím họ sang Mễ Nhã và hỏi: “Mễ Nhã , những viên t.h.u.ố.c của cháu công dụng gì ?”

Mễ Nhã đương nhiên thím họ đang đưa chủ đề chuyện cho , nên cô mỉm lên tiếng, trông như thể đang giải thích cho thím họ, nhưng thực là đang cho Bối Trân .

“Đây là Mỹ Dung Hoàn, tác dụng vô cùng.”

dừng , để thể thuyết phục Bối Trân, cô còn nghiêng mặt qua để bà chú ý đến má của , cô tiếp:

“Lúc , cháu vô tình cứa mặt, vốn tưởng rằng chắc chắn sẽ để sẹo, nào ngờ khi uống viên t.h.u.ố.c , bây giờ gần như hề sẹo. Bà Phụng hãy xem?”

Mễ Nhã đưa về , để Bối Trân thấy kỹ hơn: “Bây giờ chỉ còn vết nho nhỏ mà thôi.”

thật.” Bối Trân quan sát cẩn thận khuôn mặt của Mễ Nhã kinh ngạc những viên t.h.u.ố.c, đó đưa tay nhận lấy hộp gấm: “Không ngờ những viên t.h.u.ố.c tác dụng

như .”

Dừng một chút, bà ngẩng đầu lên hai họ : “Cảm ơn hai , hai đúng là lòng mà.”

Thành công !

Mễ Nhã và thím họ thấy Bối Trân tự nhận lấy nó, họ vui mừng khôn xiết, mỉm xua tay liên tục: “Không, , đây là điều chúng nên mà.”

Bối Trân , trở tay đưa hộp gấm cho giúp việc bên cạnh Mễ Nhã và thím họ, : “Thường ngày cũng bạn bè gì, khi nào hai rảnh thì thường đến nhà

họ Phụng chơi nhé.”

Lời tương đương với việc bà thừa nhận Mễ Nhã và thím họ, nên cả hai đều mừng như điên, đáp lời liên tục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-284.html.]

Sau khi trò chuyện một hồi, vẻ mặt của Bối Trân trông thoải mái hơn nãy, thím họ mới quanh, mỉm : “Bà Phụng, thấy Cảnh ? Vừa nãy khi đến đây, và Mễ Nhã thấy bà Chung và út Chung. Chẳng lẽ chơi với Chung ?”

“À, Cảnh Nhi theo chú ba đến thành phố C .” Bối Trân rũ mắt xuống nhàn nhạt : “Có lẽ hai ngày mới về.”

“T.ử Ngang vốn định đến chơi với Cảnh Nhi, nhưng trẻ con mà, khi bạn ở đây thì cũng chịu yên lúc nào. Thế là bà Chung dẫn rời .” Hóa . Mễ Nhã và thím họ hiểu chuyện gật đầu.

Mễ Nhã thậm chí còn rằng: “Em trai của bạn cùng lớp với cháu cũng như , thích ở chung với đám lớn bọn cháu, là chơi với bọn cháu vui.”

.” Bối Trân : “Cảnh Nhi nhà cô cũng , nó ở cùng với cô vui.”

dừng thở dài: “Cũng tại sức khỏe của cô lắm, mất nhiều cơ hội ở bên nó.”

Mễ Nhã và thím họ vội vàng : “Không , bọn trẻ lớn lên sẽ hiểu những chuyện mà.”

Dừng một chút thêm: “Nếu bà rảnh rỗi tìm để chuyện thì thể gọi cho chúng .”

“Cũng .” Bối Trân gật đầu, đó thêm: “Chú ba thường ngày cứ lo lắng cho sức khỏe của , đến khác cũng lo lắng theo nên hiếm khi đến phiền .

vô tình thương ở tay trong cái rủi cái may.

? Ngoài đám bà Chung thì hai thứ hai đến thăm .”

Khi đến đây, Bối Trân : “Sau thêm để chuyện trò , vết thương cũng coi như thương vô ích.”

Nghe , Mễ Nhã và thím họ đều đồng ý gật đầu và cùng . Mễ Nhã ngầm khẳng định một chuyện thông qua lời của Bối Trân.

Đó chính là lạ nào khác xuất hiện mặt Bối Trân trong mấy ngày qua, cho nên đám Chu Phổ liên lạc gì với nhà họ Phụng.

Xem khi về nhà, cô thể chuyện với ba, để ông nội rút những sắp xếp theo dõi xung quanh biệt thự Chu Phổ về.

Để tránh việc phát hiện một thời gian trì hoãn quá lâu.

Loading...