THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:28:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt khác. Ở thành phố C, nhà họ Bạch.

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã thể ngờ rằng một ngày nào đó, thể quen với của nhà họ Phụng.

Hơn nữa đối phương còn là tự đến gặp.

Điều khiến hai họ chỉ thấy mừng lo, hơn nữa còn là hết sức lo sợ.

, ngay cả ly nước trái cây trong tay Phụng Cảnh cũng do Hứa Tần Nhã tự bếp, canh chừng giúp việc chuẩn tự mang đến phòng khách mà cần khác động tay .

đặt xuống : “Nào, Cảnh, chẳng nãy uống nước trái cây ? Mau thử xem ?”

dừng một hồi sang Phụng Hồng Bác - ông ba Phụng đang sofa, bà nịnh nọt: “ dặn giúp việc chỉ lấy phần giữa của mỗi quả cam sành, nên chắc chắn là ngọt.”

Phụng Hồng Bác ha hả gật đầu: “Bà Bạch thật chu đáo.” Dừng , ông Phụng Cảnh đang dính lấy bên cạnh Hứa Tần Nhã : “Nó chỉ là một đứa trẻ, kêu cái gì mà Cảnh chứ, bà gọi nó là Tiểu Cảnh .”

Lời khiến Hứa Tần Nhã xua tay liên tục và luôn miệng : “Không dám, dám.”

Phụng Hồng Bác lắc đầu, và Bạch Văn Liên đang bên cạnh , nghiêm túc : “Năm đó ông hai Bạch ơn với nên hai đương nhiên là xứng đáng như

.”

Dừng một hồi, ông thở dài : “Chỉ là hồi đó ông hai Bạch rằng quan tâm đến chuyện đời và ở ẩn. Vì thế cũng tiện đến quấy rầy nữa, dù gì cũng nhiều đôi mắt đang chằm chằm nhà họ Phụng, lỡ như vì mà khiến cho ông hai Bạch gặp tai bay vạ gió thì đó chính là của .”

“Về nhà họ Phụng xảy một loạt chuyện nên mãi đến giờ mới đến thăm.” Khi đến đây, Phụng Hồng Bác khẽ gật đầu với Bạch Văn Liên lắc đầu thở dài: “Điều thực sự khiến cảm thấy áy náy.”

Hành động của ông khiến Bạch Văn Liên kinh ngạc dậy, vội vàng cùng Hứa Tần Nhã cúi đầu khom lưng với ông ,: “Đâu , .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-285.html.]

Dáng vẻ nịnh nọt của hai vợ chồng khiến Phụng Hồng Bác nở một nụ kỳ lạ khi hai họ thấy.

Ánh mắt của ông như thiêu đốt mà chút lạnh lùng. đây chỉ là chuyện xảy trong chớp mắt, giây tiếp theo khi đám Bạch Văn Liên ngẩng đầu lên thì ông là một ông ba Phụng bụng.

“Ôi dào, đừng khách sáo như , mau xuống, .”

Phụng Hồng Bác kéo tay Bạch Văn Liên để ông xuống ghế sofa, vỗ nhẹ tay ông sang Hứa Tần Nhã đang bên cạnh.

Phụng Hồng Bác ha hả : “ cũng tại , mặc dù hôm nay là đầu tiên gặp hai vợ chồng, nhưng ... cảm giác như thể chúng .”

Vừa xong, Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đưa mắt một cái, về phía Phụng Hồng Bác : “Ông Phụng , thể ông tin. … thật vợ chồng chúng cũng đó, , dù chỉ mới gặp ông thôi nhưng cảm thấy hết sức quen thuộc.”

Phụng Hồng Bác thế, vỗ tay của Bạch Văn Liên “ha hả”, giống như cực kỳ vui mừng, liên tục gật đầu : “ tin chứ. Nếu thì…”

Ông trầm ngâm một lát, đó về phía hai vợ chồng Bạch Văn Liên, : “Đừng gọi là ông Phụng gì đó nữa, gọi hai là cháu trai, với cháu dâu, hai gọi một tiếng chú là .”

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã sắp miếng bánh từ trời rơi xuống cho bất tỉnh mất , hai với ánh mắt sáng rực, đó vội vàng gật đầu, lưu loát gọi một tiếng “Chú”.

Cách gọi thiết như thế đúng là chẳng khác gì trong nhà cả.

Phụng Hồng Bác nhếch môi, thoáng qua Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã, âm thầm quan sát biểu cảm mừng rỡ khuôn mặt của bọn họ mới mở miệng : “Hôm nay gấp gáp.”

Ông khựng một lúc, đó về phía Phụng Cảnh đang rầu rĩ chơi đùa một , mở miệng giải thích: “Sức khoẻ của Cảnh Nhi cho lắm, nên hôm nay chỉ chú ghé thăm nhà họ Bạch thôi, đợi khi nào hai đứa thời gian thì đến nhà họ Phụng ở thủ đô chơi, chú mời hai đứa ăn cơm.”

 

 

Loading...