Thấy hai họ liên tục gật đầu, lúc ông mới đổi chủ đề, như thể chợt nghĩ đến điều gì đó: “Nói thì… chú nhớ ông hai Bạch cũng một ngôi nhà ở thủ đô. Ông còn từng mời chú tới chơi nữa, nhưng tiếc là vẫn dịp. Không bây giờ ngôi nhà đó còn nữa?”
Phụng Hồng Bác về phía hai Bạch Văn Liên, dừng một chút : “Nhiều năm như cũng cần sửa chữa , nhà họ Phụng ở thủ đô cũng chút dư dả, nếu cần thì thật chú cũng thể giúp đỡ.”
“Ôi chao, thể phiền chú chứ.” Hứa Tần Nhã vui vẻ thôi, kể hết chuyện cho Phụng Hồng Bác :
“Cách đây lâu cháu gọi thợ qua sửa chữa nhà cũ của chú hai , bây giờ…”
Hứa Tần Nhã ngập ngừng một chút, tiếp tục : “Bà giao cho đứa nhỏ trong nhà .”
“Ồ?” Trong mắt của Phụng Hồng Bác loé lên một tia sáng, hai gật đầu: “ ha, tuổi của hai đứa chắc là con cái cũng sắp mười chín hả? Hiện tại đứa nhỏ đang học ở ?”
“Dạ, con bé đang học ở Luyện Đan Viện của Đại học Đế Đô!” Hứa Tần Nhã vội vàng mở miệng : “Tên là Bạch Ngữ Dung.”
“Cái con bé … lúc nào cháu gọi điện thoại cho nó, nó cũng luôn bảo thời gian, tranh thủ học tập, hiếm khi ngoài vận động lắm.” Hứa Tần Nhã giở vờ than thở, dừng một lát : “Mà giờ thì , chú ở thủ đô, con bé cũng xem như thêm một nơi để .”
Còn về Tô Tái Tái… xì, bà sẽ cho con nhỏ cơ hội tiếp cận nhà họ Phụng !
Trước đó chẳng bản nhà họ Bạch ?
Được lắm, nhà họ Bạch sẽ nhờ nhà họ Phụng mà phất lên như diều gặp gió, đến lúc đó cũng đừng hối hận, theo nịnh hót cầu xin bà giúp đỡ!
Hứa Tần Nhã nghĩ bụng, âm thầm giễu cợt.
Phụng Hồng Bác thế, lộ sự kinh ngạc, về phía vợ chồng họ “chà chà” một tiếng : “Vậy tương lai của đứa trẻ chắc là sẽ sáng lạng lắm đây, tệ tệ. Bạch Ngữ… Dung ?”
Ông lẩm nhẩm cái tên , đó gật đầu về phía hai họ, : “Chờ khi chú trở về, nhất định sẽ chăm sóc con bé thật chu đáo.”
Câu “chăm sóc thật chu đáo” của Phụng Hồng Bác thật nhẹ nhàng, thậm chí còn phần… hợp với độ tuổi của ông chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-286.html.]
Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đều , bởi họ đang bận kìm nén sự ngạc nhiên và vui sướng trong lòng, ngừng cảm ơn Phụng Hồng Bác vì đồng ý chăm sóc cho Bạch Ngữ Dung trong tương lai.
Thậm chí hai vợ chồng còn nhịn mà một cái, bắt đầu tưởng tượng cảnh bọn họ hâm mộ, vây quanh, tranh nịnh hót lấy lòng.
Phụng Hồng Bác lẳng lặng quan sát dáng vẻ vui mừng khôn xiết của hai họ, khóe miệng khỏi cong lên.
Sau khi trò chuyện thêm một lúc, Phụng Hồng Bác việc , thế là dẫn theo Phụng Cảnh lời tạm biệt với hai Bạch Văn Liên.
Lúc cạnh xe thì mới nhớ tới hỏi thăm bà nội Bạch.
Vừa xong nụ mặt của Bạch Văn Liên phai nhạt một chút, nhịn thở dài: “Dạo gần đây cháu khoẻ lắm, cũng do lớn tuổi , mà bà thích ngủ. Cho nên cháu đưa bà đến bệnh viện để điều dưỡng .”
Nụ mặt của Hứa Tần Nhã cũng vụt tắt, buồn bã cúi đầu vòng ngọc tay , im lặng gì.
Như thể bà cũng đang vô cùng lo lắng cho bệnh tình của chồng .
Phụng Hồng Bác bà một cái, đó sang về phía Bạch Văn Liên: “Thì là , lớn tuổi thế đó. Không chỉ riêng gì bà Bạch , chú cũng thôi.”
Ông còn dứt lời, Hứa Tần Nhã lập tức : “Sao thể chứ, chú càng già càng dẻo dai mà.”
“, đúng đó.” Bạch Văn Liên ở một bên gật đầu phụ họa.
Khiến Phụng Hồng Bác phá lên ha hả.
Cho tới khi xe của nhà họ Phụng chạy xa, Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã vẫn còn tại chỗ rướn cổ lên, liên tục vẫy tay tạm biệt, đó mới nhà.
Hai vợ chồng lập tức trở về phòng ngủ chuyện mà chỉ hai họ .