“Thật ngờ rằng chú hai những từng giúp Chu Phổ, mà còn giúp cả ông ba Phụng nữa.” Bạch Văn Liên đóng cửa xong, xoay tới chỗ Hứa Tần Nhã, . Ông vui mừng tả nổi.
“ .” Hứa Tần Nhã vẫn còn chút ngơ ngác, luôn cảm thấy giấc mộng chân thật.
Một lúc , dường như sực nhớ tới điều gì đó, bà vội ngẩng đầu về phía chồng , hỏi: “Sao hồi nãy nhắc đến chuyện của công ty? Nếu thì chắc chắn là ông ba Phụng giúp đỡ .”
“Haiz, em vội gì.” Bạch Văn Liên tùy ý vẫy tay, xuống chiếc ghế bên cạnh bắt chéo chân, ngón tay gõ vài cái lên tay vịn, mở miệng : “Nếu khi nãy mà nhắc đến việc thì thể gia tăng tình cảm với ông ba Phụng đây? Việc chờ đến khi thiết hơn mới mở lời .”
“Thậm chí là…” Bạch Văn Liên dừng một lát, : “Ông ba Phụng tin tức từ chỗ khác, đó chủ động trợ giúp cho chúng thì càng .”
Bạch Văn Liên bỏ nhiều công sức để thể ký kết hợp đồng với nhà họ Chung, đặc biệt là vì để thuận lợi gặp nhà họ Chung mà ông c.ắ.n răng vài vụ mua bán thua lỗ cùng với họ hàng xa của nhà họ Chung - Chung Trần Thuận - “chuyển” đến công ty con ở thành phố C của tập đoàn nhà họ Chung.
Cũng vì để Chung Trần Thuận trở nên ưu tú hơn ở nhà họ Chung,như thì khi Chung Trần Thuận giới thiệu ông , lời của mới càng thêm trọng lượng.
Tuy nhiên, Chung Trần Thuận là lòng tham đáy, chỉ chiếm lợi ích trong việc mua bán, mà còn Bạch Văn Liên cho thêm một vài phúc lợi riêng nữa. thật là ỷ việc cây đại thụ là nhà họ Chung che chở tác oai tác oái.
Cho nên hiện nay nhà họ Bạch đang tổn thất nặng nề, hơn nữa bởi vì Tô Tái Tái mà ông bỏ lỡ vụ ăn quan trọng nhất.
Có thể là dã tràng se cát biển Đông.
Dạo Bạch Văn Liên vì chuyện vay tiền mà phát sầu. Thậm chí ông còn tìm mấy ngân hàng đen để vay mượn tiền hai .
Nghĩ , Bạch Văn Liên ngược cảm thấy may mắn vì bà nội Bạch đang bệnh.
Nếu như bà ông dám vay mượn tiền ở ngân hàng đen thì đoán chừng chỉ mấy lời mắng c.h.ử.i là thể giải quyết chuyện.
Vào lúc ông nên thế nào thì Phụng Hồng Bác tìm tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-287.html.]
Bạch Văn Liên chính là mượn danh tiếng của Phụng Hồng Bác,cho dù Phụng Hồng Bác giúp đỡ, nhưng chỉ cần lúc thích hợp, ông cho thấy bản quen với Phụng Hồng Bác, như cho dù là ngân hàng đen là bạn bè khác trong giới ăn đều sẽ thoải mái với ông hơn.
Thế nên Bạch Văn Liên nhanh ch.óng cảm thấy nhẹ nhõm mà lâu cảm nhận .
Cuối cùng tối nay ông cũng thể ngủ một giấc thật ngon.
Hứa Tần Nhã ông thế cũng gật đầu phụ họa, cảm thấy lời của Bạch Văn Liên lý.
Dừng một chút, vấn đề mới xảy : “Vậy ai để lộ tin tức với ông ?”
Bạch Văn Liên đắc ý: “Em quên ông mới chăm sóc Ngữ Dung ?”
Hứa Tần Nhã đột ngột hiểu , gật đầu .
Chắc là vì đang vui mừng cho nên bà cẩn thận lộ : “Không ngờ chú hai của c.h.ế.t còn thể giúp chúng một ân tình lớn như thế, sớm thế lúc …”
Hứa Tần Nhã hết lời, sắc mặt Bạch Văn Liên lập tức đổi, nhỏ giọng cắt lời: “Em bậy cái gì đó!”
Hứa Tần Nhã nhanh ch.óng im bặt, giật vì bản lỡ miệng. Bà ngại ngùng như trời trồng chồng .
Bạch Văn Liên nhanh ch.óng dậy, tới cửa phòng ngủ, mở cửa , về phía hành lang dò xét cẩn thận, xác định giúp việc nào qua, cũng bóng dáng nào khác.
Lúc ông mới đóng cửa , bước nhanh tới mặt Hứa Tần Nhã, nhỏ giọng trừng mắt bà , : “Không chúng thống nhất vĩnh viễn chuyện ngoài ?”
“Em…” Hứa Tần Nhã đuối lý, nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu: “Em, em chỉ là vui mừng quá, nên… Lỡ miệng một chút.”