“Sau em tuyệt đối vui mừng lỡ miệng, đây là mạng , là chuyện quan trọng đấy!” Bạch Văn Liên trầm giọng, nghiêm nghị cảnh cáo Hứa Tần Nhã.
Hứa Tần Nhã phục : “Được , yên tâm . Đã hai mươi năm , chú hai của giờ chắc cũng chỉ còn một đống xương trắng, thể điều tra chuyện gì chứ? Hơn nữa, em còn cố tình tìm ba lấy ít đồ, tuyệt đối xảy chuyện ngoài ý nào !”
Bạch Văn Liên lạnh lùng , cảnh cáo Hứa Tần Nhã: “Bình thường chỉ là việc nhỏ, cãi với em, nhưng em đừng quên còn Lục Bộ!”
“Chuyện mà các ban ngành bình thường xử lý thì Lục Bộ xử lý. Tới lúc đó, nếu thật sự chuyện gì xảy , chỉ và em, còn nhà họ Hứa nữa!”
Nhắc tới việc nhà họ Hứa sẽ liên lụy, lúc Hứa Tần Nhã mới trở nên yếu thế, bà lớn, kéo tay Bạch Văn Liên, lấy lòng : “Em , em . Anh yên tâm, em hứa tuyệt đối sẽ . Được ? Anh yên tâm !”
Hứa Tần Nhã im lặng một chút, ngẫm cũng thấy sợ, bà vội vàng hỏi Bạch Văn Liên: “Lúc nãy bên ngoài thật sự ai chứ?”
“Không ai.” Vốn dĩ Bạch Văn Liên đang vui vẻ, nhưng vì Hứa Tần Nhã lỡ miệng , tâm tình ông lúc lắm.
Sau khi tức giận xong câu đó, ông ngoài: “Anh tới công ty, hơn nữa chắc tối nay cũng lịch trình , buổi tối sẽ về nhà ăn cơm.”
Hứa Tần Nhã gật đầu, bà Bạch Văn Liên kéo mở cửa , yên lòng hỏi một nữa: “Anh chắc chắn ?”
Bạch Văn Liên dừng bước, nghiêng đầu tức giận với bà : “Đừng là ai, tới quỷ cũng con nào.”, đó đóng cửa rời .
Hứa Tần Nhã ông khẳng định thế ôm lấy n.g.ự.c, thở phào xuống ghế sô pha.
Người .
quỷ… Không chắc chắn là nha ~
Nữ quỷ vẫn luôn dán sát vách tường cạnh cửa chậm rãi ngẩng đầu, mơ hồ lộ tròng mắt trắng, tròng mắt mảnh mai như cây kim nhanh ch.óng chuyển động loạn xạ trong hốc mắt.
Một lúc lâu , nó chậm rãi nghiêng đầu, đổi góc độ, từ khe hở của những sợi tóc, lạnh lùng âm u chằm chằm Hứa Tần Nhã ghế sô pha, khóe miệng nứt nụ dữ tợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-288.html.]
Nó chỉ thấy mà còn nhớ rõ bộ để báo cho cô chủ!
Nữ quỷ nghĩ thế, u ám Hứa Tần Nhã chăm chú, chậm rãi lùi , xuyên qua vách tường, thấy tăm hết.
Tới khi nó mất, Hứa Tần Nhã ghế sô pha suy nghĩ gì đột nhiên hồn, bà giật , đầu về một hướng.
Quay đầu một lúc, bà cảm thấy kỳ quái về hành động của , lầm bẩm một câu: “Mình đa nghi quá ?” Bà xoa cổ, dậy, chuẩn quần áo ngoài dạo phố.
Ở một bên khác, Chung T.ử Ngang theo ba Tô Tái Tái tới nơi.
Vốn dĩ chủ nhỏ lưng Tô Tái Tái nhảy cẫng lên một cái vui vẻ, nhưng khi thấy Tô Tái Tái qua vẫy tay với một trai trẻ xổm bên bờ ruộng, gọi “bé ngỗng”, lập tức còn vui vẻ, giống như bầu trời bỗng nhiên thật nhiều mây đen.
Cậu quên mất gọi là “bé ngỗng” !
Tô Hồng Bảo giọng, qua Tô Tái Tái, thấy cô thì vẫy vẫy tay.
Khi ba họ tới gần, Tô Hồng Bảo tuần tự gọi tên từng một, đó Chung T.ử Ngang đang lén lút ló đầu từ lưng Tô Tái Tái.
Trong chớp mắt khi bốn mắt , chủ nhỏ Chung T.ử Ngang nhanh ch.óng “Hừ!” một tiếng, đầu , Tô Hồng Bảo nữa.
Tô Hồng Bảo mở to mắt Chung T.ử Ngang, mờ mịt.
Cậu thể xác định đây là đầu tiên gặp đối phương, lý do gì mà xích mích với cả.
Tô Tái Tái cũng để ý thấy động tĩnh của lưng, cô dở dở đầu : “Này… Cậu chủ nhỏ, phản ứng gì đấy?”
Cô mở lớn bàn tay, “Bộp” một phát nắm lấy đầu Chung T.ử Ngang, xoay cái đầu đang nơi khác của : “Bé ngỗng nhà chị đáng yêu trai như thế, dáng vẻ của , nếu để khác thấy… Trông giống như đang ghen tỵ ~”