Không sư tôn thường xuyên cảm thấy mệt hết cả lòng như .
Cơ mà đợi Tô Hồng Bảo phỏng đoán về sư tôn từng gặp mặt sẽ tâm trạng gì khi đối mặt với tiểu sư thúc thì Tô Tái Tái gõ đầu.
“Bé ngỗng, con đổi .” Tô Tái Tái gõ cái cốc còn quên lời cảm thán, lắc đầu thở dài: “Trước con vô cùng đáng yêu còn ngoan ngoãn nữa.”
Tô Hồng Bảo xoa cái trán đau lắm, tức giận : “Tiểu sư thúc, đừng kể con đấy nhé.”
“Ơ? Ai gì con?” Tô Tái Tái theo Tô Hồng Bảo, chân thành cất lời: “Bé ngỗng nhà mà, trong lòng sư thúc là một thiếu niêu đáng yêu trai còn
ngoan ngoãn nữa. Cơ mà sư thúc là ăn ngay thật, khác ghen ghét con là vì hâm mộ con đó.”
“Rồi , con .” Tô Hồng Bảo chẳng thèm đầu mà thẳng.
Tô Tái Tái duỗi tay đuổi theo, mắt đầy ý hai bên tai đỏ bừng của Tô Hồng Bảo, vẻ khó hiểu mà hỏi mãi: “Ô kìa? Bé ngỗng tiểu sư thúc còn tự dưng nhanh hơn thế? Con việc gì gấp lắm hả?
À… Sư thúc , kiếm chủ nhỏ dạy con chơi game hả? Ở trong lòng sư thúc mà, tuy con chơi game cơ mà sư thúc tin con là thông minh lanh lợi đáng yêu nên thể học nhanh, đ.á.n.h giỏi, khác gì tiểu sư thúc của con hết!”
“Được mà tiểu sư thúc ơi, đủ lắm ạ!” Tô Hồng Bảo khen đến mức tai đỏ như m.á.u.
Tiểu sư thúc thật là… Hừm!
Chung T.ử Ngang chạy tới chỗ nhà kính nào lúc xảy chuyện gì . Nếu thì sẽ nghĩ: “Ôi ngỗng trông dữ quá , chắc .”
╮(╯▽╰)╭
“Ô? Chung T.ử Ngang đó hả.” Thẩm An ở ngay bên cạnh hàng rào đầu với : “Em theo Tiểu Tái tới đây hả?”
“Dạ, Tiểu An ơi, em tới lấy rổ ạ.” Chung T.ử Ngang gật đầu.
“À, ở đằng nhé, em tự lấy , giờ đang bận nên lấy giúp .” Thẩm An chỉ đống rổ đằng , .
Chung T.ử Ngang gật đầu về chỗ .
Thẩm An theo bóng dáng của , thu tay ôm lấy bình thủy tinh Ôn Phục Tử, lấy miếng vải đen chuẩn từ che vội để đảm bảo nó sẽ ánh mặt trời chiếu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-290.html.]
Sau đó Thẩm An mới cất cái bình trong túi nilon, thấy còn vấn đề gì nữa thì mới xách tới nhà họ Nghiêm.
Bước tới cửa nhà kính, Thẩm An như nhớ cái gì mới đầu về phía Chung T.ử Ngang gọi với theo: “Chung T.ử Ngang, em cẩn thận chút đừng hỏng mấy gốc thảo d.ư.ợ.c nho nhỏ đó nha.” “Dạ, em .” Chung T.ử Ngang đáp .
Lúc Thẩm An mới gật đầu, yên tâm bước khỏi nhà kính.
Chung T.ử Ngang lấy rổ xong, chuẩn bước khỏi nhà kính thì đột nhiên ngừng bước chân.
Cậu quan sát xung quanh, nhớ đây là đầu tiên bước tới chỗ thế là cầm điện thoại , giơ lên thật cao, tạo dáng chụp ảnh “tanh tách”.
Viết đúng hai chữ “Thăm vườn” xong đăng lên vòng bạn bè.
Làm xong thì cất điện thoại , bước khỏi nhà kính, vui vẻ chạy tới chỗ Tô Hồng Bảo.
Tô Tái Tái với Tô Hồng Bảo xổm chờ ở đó , đang nghĩ xem ngoài chậm tới thế, thì thấy bước đây.
Hai sư thúc sư điệt xổm ở đó cùng đầu về phía , vẫy tay.
“Cậu chủ nhỏ, nhanh .”
Chung T.ử Ngang đáp thì đột nhiên ngừng bước chân, chằm chằm Tô Hồng Bảo, đột nhiên “ơ?” một tiếng.
Mới nãy để ý, giờ mới phát hiện hình như Tô Hồng Bảo quen mắt.
Giống như là… từng gặp ở đó.
mà nghĩ mãi .
“Cậu chủ nhỏ, ngẩn thế? Mau qua đây.” Tô Tái Tái thúc giục.
Cô thấy ngơ ngẩn Tô Hồng Bảo thì đùa: “Sao thế? Có đột nhiên phát hiện Ngỗng chỉ cao hơn , còn ngoan ngoãn chọc yêu mến ?”
“Tiểu sư thúc!” Người mau ngừng ngay cái hành vi kéo thù hận của nhá!
Tô Tái Tái ha hả, thấy Tô Hồng Bảo ngượng tới mức đỏ mặt, duỗi tay khò khè cô.