THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:03:52
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ Tô Hồng Bảo gục mặt xuống sửa sang tóc tai xong thì mới đưa tay lên chào Chung T.ử Ngang, ý bảo mau tới đây.

Chung T.ử Ngang: ?

Vốn dĩ Chung T.ử Ngang chút bực dọc nhưng thấy Ngỗng cũng khác gì Tô Tái Tái xoa tóc thành ổ gà thì tâm lý trở nên cân bằng , vui vẻ chạy tới chỗ hai .

lúc đó, Phụng Cảnh – chủ nhỏ nhà họ Phụng mới rời khỏi nhà họ Bạch lâu, bật máy nhàm chán lướt mạng.

Mà Phụng Hồng Bác ở đằng xe chằm chằm ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ cái gì.

Phụng Hồng Bác ngắm khung cảnh phố phường lao vun v.út ngoài cửa sổ, nhớ vẻ mặt nịnh nọt của hai vợ chồng Bạch Văn Liên ban nãy, để kiềm mà hừ nhẹ một tiếng.

Bao nhiêu năm trôi qua, thật ngờ hai đó vẫn vô tích sự y như .

Trớ trêu kế hoạch của hủy trong tay hai kẻ như , thật là khiến con tức, cam lòng mà!

Phụng Hồng Bác từ tốn hít sâu một , thở thật chậm rãi. Cũng may, tuy quá trình lắt lẻo, nhưng kết quả nhận tại thời điểm cũng xem như khả quan.

Phụng Hồng Bác nghĩ, đầu Phụng Cảnh đang bên cạnh , cắm cúi chơi điện thoại.

Đứa nhỏ mới bảy, tám tuổi ngoan ngoãn ở ghế , đôi chân ngắn cũn cỡn chạm đất khẽ đong đưa, tự mua vui cho bản , thoạt chẳng vẻ gì là đa mưu túc trí cả. “Tiểu Cảnh nè, hai hôm cháu bất cẩn cắt trúng tay, nên là khi về cháu thể qua ở với vài ngày ?” Phụng Hồng Bác xoa đầu Phụng Cảnh, hiền từ hỏi.

Nghe , Phụng Cảnh lập tức tỏ vẻ vui, đặt điện thoại xuống, đó bĩu môi từ chối: “Cháu ! Ông ba , cháu qua đó ở .”

“Hây da, đứa nhỏ , bà cháu cơ mà!” Nghe vẻ như đang dạy bảo, nhưng giọng Phụng Hồng Bác chẳng tí gì là trách móc, hệt như một giơ cành liễu mềm oằn, trợn trừng mắt giả vờ đ.á.n.h .

Mặc dù Phụng Cảnh Phụng Hồng Bác nuông chiều từ nhỏ, nên nhiễm cái thói ngang ngược, bướng bỉnh, coi trời bằng vung, nhưng bé cũng thông minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-291.html.]

Thấy thái độ của Phụng Hồng Bác thì lập tức hiểu ngay là ông giận , bèn nhích gần, dựa sát Phụng Hồng Bác nũng: “Ông ba ơi, cháu thăm , mà là…”

Cậu chun mũi, bực bội than vãn: “Mà là mỗi qua chỗ chơi, quản gia với dì lúc nào cũng nhắc nhở cháu thật nhẹ nhàng, ồn tới , còn ngoan ngoãn, lời… Hầy, phiền c.h.ế.t .”

Mỗi đến chuyện là Phụng Cảnh thấy buồn bực, bắt đầu vung chân đá lung tung để phát tiết cảm xúc. Đế giày của cọ qua chiếc ghế da, để mấy vệt bùn đất.

Dám hành động thế , bàn tới con cháu của những gia đình gia giáo như nhà họ Phụng, dù chỉ là đứa nhỏ ở gia đình bình thường thôi cũng sẽ bố khiển trách là vô giáo d.ụ.c, đó dạy nó ngay ngắn, lộn xộn.

Phụng Hồng Bác chỉ mỉm bé, khẽ lắc đầu chứ gì nặng lời cả.

Tất nhiên tài xế của nhà họ Phụng cũng rõ ràng rành mạch cuộc đối thoại giữa hai ông cháu.

Chú lặng lẽ quan sát tình hình phía qua gương chiếu hậu, đó vội vàng dời mắt, thầm lắc đầu thở dài trong lòng.

Đạp bẩn ghế chỉ là chuyện nhỏ, Phụng Cảnh từng nhiều trò đùa quá đáng, tới cả hầu như họ cũng cảm thấy thể chấp nhận nổi, mà Phụng Hồng Bác bật , một câu “Tiểu Cảnh còn nhỏ” nhẹ nhàng đẩy chuyện sang một bên.

đời cũng ít lớn tuổi cư xử như Phụng Hồng Bác, vì chuyện ông cưng chiều Phụng Cảnh quá mức cũng gì lạ.

Chỉ mong , khi Cảnh trưởng thành sẽ ngoan ngoãn hơn .

Mà suy cho cùng thì đây là chuyện riêng của nhà họ Phương, chẳng liên quan gì tới một hầu công ăn lương như chú cả.

Nghĩ tới đây, tài xế lập tức tập trung tinh thần, nghiêm túc thành công việc của .

Kỳ thật lúc Phụng Cảnh còn nhỏ từng thường xuyên nhớ mong Bối Trân, tới tìm bà .

 

 

Loading...