trẻ con hiếu động, một hai còn đỡ, chứ nào mới đòi qua thăm là một đống vây quanh lải nhải, dặn dò đủ kiểu, về lâu về dài tất nhiên sẽ khiến Phụng Cảnh cảm thấy phiền lòng.
Mà hai con lâu ngày gặp, tình cảm chắc chắn sẽ nhạt dần, giờ biến thành khác , nhưng bản thích .
“Hầy.” Phụng Hồng Bác thở dài, sờ đầu Phụng Cảnh, an ủi: “Cũng thể trách cháu , lúc cháu còn nhỏ, bố cháu may gặp chuyện, qua đời, cháu chăm sóc cháu, giải quyết việc kinh doanh của nhà họ Phụng, vất vả lâu ngày đ.â.m đổ bệnh, cộng thêm trong lòng cháu luôn nhớ mong trai cháu nên mãi cũng khỏe .”
Nói tới đây, Phụng Hồng Bác nhịn mà thở dài, lắc đầu cảm thán: “Nếu trai cháu còn sống thì , như thế cháu sẽ vui hơn một chút, sức khỏe cũng khá lên nhiều.” Phụng Cảnh mới bảy, tám tuổi, thấy ông ba nhắc tới trai từng gặp mặt thì phiền chịu nổi, mặt lập tức để lộ vẻ mất hứng, bĩu môi cầm điện thoại đặt xuống lên, tính mượn cớ chơi điện thoại để Phụng Hồng Bách cơ hội tiếp đề tài đó nữa.
Tiếc hình như Phụng Hồng Bác rơi dòng chảy ký ức, hề để ý tới thái độ khó chịu mặt của Phụng Cảnh, hồn nhiên kể tiếp: “Hồi đó cháu còn đời, ông từng gặp trai cháu vài , thằng bé thông minh, ngoan ngoãn,còn lời, tiếc là…” Ông tạm dừng, thở dài.
“Hừ!” Nghe xong, Phụng Cảnh đầu Phụng Hồng Bác, móc: “Tiếc là c.h.ế.t mất đúng ? cháu chẳng thấy tiếc chút nào, bởi nếu còn sống, ông ba thích nhất sẽ là chứ cháu.”
Nói đoạn, bé nghỉ vài giây, bổ sung: “Vậy tính c.h.ế.t cũng .”
Nghe tới đây, chỉ tài xế dọa, mà tới Phụng Hồng Bác cũng lên tiếng quở trách: “Tiểu Cảnh! Sao cháu thể ăn như về của chứ?!”
“Cháu…” Phụng Cảnh thấy Phụng Hồng Bác giận thật thì hốc mắt lập tức đỏ ửng lên, khóe miệng trề xuống như sắp .
Dù thế, mặt mày Phụng Hồng Bác cũng tươi lên chút nào, vẫn sa sầm quát: “Sau trai như nữa, ? Nhất là lúc ở mặt cháu đấy.”
Nước mắt Phụng Cảnh lập tức lăn dài, trông đáng thương vô cùng.
Cậu bé thút tha thút thít hét lên: “Thế thì đừng nhắc tới mặt cháu nữa! Chỉ tổ khiến cháu càng ghét hơn thôi, càng nhiều thì hận càng sâu!”
Vừa , bé đá chân tới lui thật mạnh, như thể sắp vật xuống sàn lóc ăn vạ tới nơi .
“Cháu…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-292.html.]
Phụng Hồng Bác trừng mắt, đang định gì đó thì bé bỗng toáng lên.
Vừa , Phụng Cảnh kêu gào: “Người thích nhất là trai, giờ tới ông ba cũng thích trai nhất, chẳng ai thương Tiểu Cảnh cả, chẳng thà để Tiểu Cảnh c.h.ế.t quách cho , c.h.ế.t coi như hết mà!”
Nói xong, bé vươn tay, tính lau mặt.
Thấy , Phụng Hồng Bác vội nắm lấy tay bé, ngăn cho chà hỏng mặt , đồng thời an ủi, dỗ dành:
“Làm gì chuyện đó, ông ba thích Tiểu Cảnh nhất mà, đừng , nín nào, cháu ngoan đừng nha.”
Dứt lời, ông định vươn tay lau nước mắt cho Phụng Cảnh, nhưng khi thấy bé tới chảy luôn cả nước mũi thì lập tức bẻ lái, rút khăn đưa cho Phụng Cảnh: “Cháu là đàn ông đội trời đạp đất mà, nào, tự lau nước mắt , thật là…”
Phụng Hồng Bác , bật Phụng Cảnh, tựa như một ông hiền từ, khả ái.
Phụng Cảnh tự lau sạch nước mắt nước mũi, đôi mắt ửng đỏ về phía Phụng Hồng Bác: "Vậy ông ba ơi, đúng là ông chỉ thích Tiểu Cảnh ?"
"Đương nhiên , đương nhiên ông chỉ thích mỗi Tiểu Cảnh thôi." Phụng Hồng Bác .
"Vậy... Nếu trai còn sống thì ? Nếu trai vẫn còn sống thì ông sẽ thích cháu ạ?" Phụng Cảnh bĩu môi hỏi.
Phụng Hồng Bác thế thì thở dài, đưa tay xoa đầu của đáp: "Đứa nhỏ ngốc , trai của cháu thể còn sống đây? ... Haiz."
Ông ngừng một chút tiếp: "Tóm , ông thích Tiểu Cảnh. Cháu lòng với đáp án ?"
Phụng Cảnh mới tươi gật đầu, vui vẻ "Ừm!" một tiếng.