Phụng Hồng Bác thấy Phụng Cảnh như thế thì ôm lấy mà : "Vừa nãy con đang xem gì đó? Cho ông ba xem thử một chút nhé?"
"Là bạn bè của cháu." Phụng Cảnh giơ cao cái điện thoại, ríu rít : "Anh T.ử Ngang mới đăng một tấm ảnh, cháu kịp xem nữa."
"À, cháu mở , chúng xem cùng với ." Phụng Hồng Bác .
"Vâng ạ!"
Nghe thấy hai ông cháu ở đằng hòa, trò chuyện , lái xe thở phào, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Thế nhưng mà... Chẳng tại , rõ ràng chính lái xe cũng hiểu rõ lời của ông ba là để an ủi Phụng Cảnh, nhưng... Câu "Sao trai của cháu thể còn sống đây?" khiến cho ông cảm thấy ớn lạnh một cách vô cớ.
Thật là khiến cảm thấy kỳ lạ.
Lái xe nhún nhún vai, cho câu chuyện nhỏ quên lãng. Mà đúng lúc , Phụng Hồng Bác kinh ngạc kêu "A?" một tiếng.
Ông chằm chằm tấm hình Chung T.ử Ngang tự sướng , ánh mắt nhạy bén hình ảnh thấp thoáng phía .
Sau khi bế Phụng Cảnh đặt qua một bên thì ông mở lời với : "Tiểu Cảnh, con cho ông coi kỹ tấm hình một chút ."
"Dạ." Phụng Cảnh gật đầu, để cho Phụng Hồng Bác cầm lấy điện thoại của , nhấn bức hình chụp, phóng to. Ông lập tức thấy rõ nửa cây thảo d.ư.ợ.c mà Chung T.ử Ngang vô ý chụp .
Cái cây . . . là cỏ Vọng Đông Bắc!
Ánh mắt Phụng Hồng Bác trở nên sắc bén, ông lập tức về phía Phụng Cảnh, lên tiếng một cách từ ái, ôn tồn: "Tiểu Cảnh,cháu giúp ông gọi điện thoại hỏi thăm T.ử Ngang của cháu bây giờ đang chơi ở , đợi khi chúng về tới nơi tìm chơi chung nào?"
Phụng Cảnh thì hai mắt tỏa sáng, gật đầu đồng ý. Ánh mắt Phụng Hồng Bác sáng rực dõi theo, trong lòng ông chút kích động.
Lại là cỏ Vọng Đông Bắc. Nếu như thể loại thảo d.ư.ợ.c , thực lực của ông thể nâng cao thêm một tầm nữa ?!
Quá .
Phụng Hồng Bác nghĩ ngợi như thế. Ở một bên khác, trong sân biệt thự.
Nhân lúc Tô Hồng Bảo đang hướng dẫn Chu Phổ thế nào để hái cỏ Vọng Đông Bắc, Tô Tái Tái dẫn Chung T.ử Ngang lựa dưa hấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-293.html.]
Đến khi lựa xong xuôi, Tô Tái Tái dễ dàng ôm mỗi tay mỗi quả, khiến cho Chung T.ử Ngang kinh ngạc đến mức kiềm mà há hốc miệng .
Toát biểu cảm "Chị Tái Tái thật là lợi hại!".
"Hả? Đã chuẩn xong ?" Tô Tái Tái ôm hai trái dưa đến nhà kính, Chung T.ử Ngang ân cần, chủ động chạy "lộc cộc" đến phía , vén tấm bạt che nhà kính lên giúp Tô Tái Tái.
Vô cùng ngoan ngoãn.
Sau khi Tô Tái Tái khen ngợi với một tiếng thì đầu về phía nhóm Tô Hồng Bảo.
"Ừm, chuẩn xong hết ." Tô Hồng Bảo gật đầu.
Một chặp thêm: "Tiểu sư thúc, "Tiêu Mễ" vẫn còn chín lắm, chi bằng hai ngày nữa hẳn thu hoạch?"
Tô Tái Tái mới đặt trái dưa hấu lên bàn, dặn dò kỹ càng để Chung T.ử Ngang lấy d.a.o, khi Tô Hồng Bảo thì về "Tiêu Mễ" ở một bên, đang gật đầu nhưng kìm lòng mà trầm ngâm.
Chu Phổ và Thẩm An đang bỏ cỏ Vọng Đông Bắc bình thủy tinh mà Tô Hồng Bảo dặn , mới xong, đầu thì bắt gặp Tô Tái Tái đang vuốt cằm, đang suy nghĩ chuyện gì.
"Sao thế?" Chu Phổ hết cô Tô Hồng Bảo, tưởng rằng Tiêu Mễ vấn đề gì.
Tô Hồng Bảo lắc đầu, hiệu đừng chuyện, đợi xem Tô Tái Tái thế nào.
"Ừm." Tô Tái Tái trầm ngâm một lúc lâu, đầu về phía Chu Phổ, vỗ tay một cái : "Thầy Chu đến cắt dưa hấu chứ?"
Câu thốt , ngoại trừ Tô Hồng Bảo, những còn đều sửng sốt.
... Không chứ, bạn học Tô, chuyện trọng điểm bây giờ là chuyện cắt dưa hấu ?
Thế nhưng Tô Hồng Bảo gật đầu : "Vậy để con múc nước rửa tay cho bác Chu."
Thẩm An mặc dù hiểu mô tê gì, nhưng như cũng lập tức kịp câu "Để đến giúp".
"Tiểu Tái, tại biến thành cắt dưa hấu ?" Đại Vi ở một bên, ôm cái bình chứa rễ cỏ Vọng Đông Bắc, tỏ vẻ hiểu.