rốt cuộc là loại đồ vật như thế nào thì Tô Tái Tái thể xác định .
“Vậy thì lạ thật.” Thẩm An thế, xung quanh: “Chúng bố trí camera khắp nơi nhưng hề phát hiện chỗ nào bất thường cả? Hơn nữa...”
Anh nửa chừng thì dừng , Tô Hồng Bảo một cái tiếp: “Hơn nữa khi bé ngỗng đến thì đáng lẽ càng xảy sơ suất gì mới đúng.”
Mặc dù Thẩm An còn hết, nhưng Chu Phổ và Nghiêm Thanh đều hiểu ý của , chỉ ba Khúc Nhiên là một bên thắc mắc thôi.
Có điều Thẩm An dứt lời, Tô Hồng Bảo lên tiếng. “Không , thật luôn núp ở xung quanh theo dõi bác Chu và bác Nghiêm đó.”
“???!” Chu Phổ và Nghiêm Thanh.
——Sao họ nhỉ?!
Tô Hồng Bảo trái bổ sung: “ bọn họ chỉ giám sát thôi chứ ý định đến gần, nên cháu mới mặc kệ bọn họ đấy ạ.” “???!!” Thì là ?!
Ba Chu Phổ đồng loạt giật lùi về phía . Vừa kinh ngạc chút hổ.
Hóa trong lúc mà hề gì... họ bé ngỗng - đứa trẻ nhỏ tuổi nhất ở đây bảo vệ ?!
“May mà bé ngỗng.” Thẩm An mỉm xoa đầu của Tô Hồng Bảo.
Tô Hồng Bảo khen thì hổ, khuôn mặt đỏ bừng cả lên.
Tô Tái Tái thấy dáng vẻ của tiểu sư điệt nhà thì nhịn mà khúc khích.
Ở lối của quán bar lòng đất, Ngô Hạo và phụ tá A Lai bước xuống xe thì thành viên của Lục Bộ tiến gần nghênh đón họ.
“Đội trưởng, đội phó.”
“Sao ?” Ngô Hạo gật đầu, trong hỏi tình hình. Đội viên lắc đầu: “Hỏi xung quanh thì ai tại những ở đây. Hơn nữa camera giám sát ở gần đó tình cờ hư hai ngày nay , cho nên điều tra gì cả. Vì thế mà bên phía họ mới chuyển vụ án cho Lục Bộ của chúng giải quyết.“
“Trùng hợp ?” A Lai thế, hỏi về phía Ngô Hạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-295.html.]
Đội viên cũng gật đầu: “ , và những khác cũng cảm thấy chuyện quá là trùng hợp.”
Anh dừng một chút, ngượng ngùng gãi đầu : “ vốn phiền đến đội trưởng, nhưng ngờ đích đến đây.”
“Vừa lúc ở gần đây nên tiện đường ghé qua xem thử luôn.” Ngô Hạo trả lời, hề cảm thấy đây là chuyện phiền phức gì.
Dù thì cũng là một đáng thương phái mua đồ ăn vặt cho đứa bé quỷ.
Đợi khi tiến gần, từng tiếng gọi “đội trưởng” lượt vang lên, Ngô Hạo gật đầu sâu bên trong, đến khi thấy rõ dáng vẻ của đám đó thì khỏi sửng sốt.
Anh cứng đờ tại chỗ một lúc mới đầu về phía đội viên, hỏi: “Bọn họ bao nhiêu tuổi?”
“Thấy trong căn cước công dân để... lớn nhất cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi thôi.” Đội viên gãi đầu.
“Hai mươi lăm ư? Nói bọn họ năm mươi hai tuổi cũng tin nữa đấy.” Phụ tá A Lai kế bên cảm thán, chằm chằm mấy đang dựa chân tường.
Những đó vô cùng gầy ốm, hốc mắt trũng sâu, đôi má hóp . Cả chỉ da bọc xương, hơn nữa tóc cũng gần như bạc trắng.
Bọn họ giống như khúc gỗ mục, đó với đôi mắt đờ đẫn, dáng vẻ cứ như mất hết hồn phách, trông chẳng khác nào một thây ma .
Đợi khi đội viên nghiệp từ Luyện Đan Viện lên, Ngô Hạo mới mở miệng hỏi: “Thế nào ?”
Đội viên cau mày, nghi hoặc lắc đầu: “Không vết thương ngoài da, chỉ là... tiêu hao quá nhiều năng lượng và đói bụng nên mới thành như .”
“Nói một cách đơn giản thì...” Đội viên chút ngượng ngùng, Ngô Hạo một cái tiếp tục phân tích: “Có lẽ chính là... bất tỉnh do kiệt sức?”
“Chà... may mà bọn họ vẫn còn trẻ đó.” A Lai ngạc nhiên, mở miệng giễu cợt: “Nếu thì sẽ biến thành dáng vẻ năm mươi mấy tuổi như bây giờ, mà trực tiếp chôn cất luôn nhỉ?”
Có điều A Lai mới châm chọc xong, Ngô Hạo lập tức sang trừng mắt một cái, thế là nhanh ch.óng tự tát miệng im bặt.