“Đội trưởng, chúng mau ch.óng đưa bọn họ đến bệnh viện ngay thôi, kéo dài quá lâu sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy.” Đội viên nghiệp từ Luyện Đan Viện lên tiếng đốc thúc.
“Được, cô thu xếp .” Ngô Hạo gật đầu.
Sau khi cô rời thực hiện nhiệm vụ thì Ngô Hạo về phía đội viên dẫn đường cho khi nãy: “Nếu tra camera của hai ngày qua, thì tua của những ngày đó . Bọn họ đột ngột xuất hiện ở đây chắc chắn lý do chứ, với nhớ mở rộng phạm vi giám sát luôn.”
“Vâng.” Đội viên đáp.
Ngô Hạo sang A Lai, : “Vụ án phụ trách nhé, nếu vấn đề gì thì giao cho bộ phận bình thường là .”
“ hiểu .” A Lai gật đầu.
Trước đây cũng là từng gặp loại chuyện như vầy. Có đôi khi một kẻ xui xẻo thường xuất hiện ở những nơi mà đáng lẽ họ nên xuất hiện. Cộng thêm thời điểm thích hợp nữa thì chẳng là sẽ gặp chuyện kỳ quái .
Tình huống giống thế đến cuối cùng chỉ thể ghi chép hồ sơ lưu trữ trong Lục Bộ thôi.
“Đội trưởng, thế? Có cần đưa ?” A Lai theo phía Ngô Hạo, hỏi.
“Không cần , giải quyết chuyện ở đây .” Ngô Hạo giơ tay bắt taxi, mở cửa xe phía với phụ tá: “ ngoài mua chút đồ ăn vặt mà.”
Không đợi A Lai trả lời, Ngô Hạo vẫy tay, lên xe rời .
Đến khi xe chạy xa, A Lai mới hồn, nghi hoặc gãi đầu lẩm bẩm: “Đội trưởng thích ăn vặt từ khi nào ?” Sau khi suy nghĩ mãi mà vẫn kết quả, nhún vai xoay trong.
Tất nhiên, thích ăn đồ ăn vặt là Ngô Hạo mà là đứa bé quỷ mới đến nhà bọn họ.
Lúc Ngô Hạo xách theo hai cái túi lớn đựng đầy đồ ăn vặt trở về nhà họ Ngô là chuyện của một tiếng .
Anh sắp bước tới gần sảnh chính nhưng hề thấy tiếng gà bay ch.ó sủa như khi, ngay lúc đang thắc mắc “Hôm nay thằng bé quỷ ngoan như ?” thì giây tiếp theo thấy Tô Tái Tái đang ở đó, uống và trò chuyện cùng với Ngô Thẩm Văn và Ngô Lục Lục.
Còn về đứa bé quỷ...
Không thể tin là nó đang quét nhà!
Ngô Hạo đứa bé quỷ đang ngoan ngoãn cầm cây chổi ngang qua , quét sàn một cách nghiêm túc thì lộ vẻ mặt dám tin.
Có lẽ là do cái của Ngô Hạo quá mức trắng trợn, cho nên khi đứa bé quỷ ngang qua thì quên ngẩng đầu lên trừng mắt một cái.
Kiêu ngạo đầu , “hừ!” một tiếng .Nhìn cái gì mà ?! Chưa từng thấy cảnh đứa bé đáng thương khuất phục “thế lực tà ác” ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-296.html.]
Ngô Hạo chớp chớp mắt, cảm thấy đáng tiếc vì máy ảnh thể ghi cảnh tượng .
Dù thì kể từ khi rước đứa bé quỷ về nhà thì là náo nhiệt nữa.
Mà là thêm một ông con chuyên phá phách thì đúng hơn!
Anh vác theo hai cái quầng thâm mắt bự hơn một tuần nay đây!
Thế mà bây giờ đứa bé quỷ đang ngoan ngoãn quét nhà á?!
... Hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây ?
Hay là cuối cùng mất ngủ nhiều đến mức bắt đầu xuất hiện ảo giác luôn ?
Ngay lúc Ngô Hạo hoài nghi nhân sinh thì Tô Tái Tái đang trong sảnh chính dường như cũng nhận điều đó, cô đầu về phía Ngô Hạo đang .
“Ồ? Đàn Ngô về ?”
… Ơ. Thì là ảo giác.
Mà là do thằng nhóc ranh gặp "đại ma vương".
Sau khi hiểu sự việc, Ngô Hạo một nữa sải bước về phía sảnh chính.
Anh , gật đầu với Tô Tái Tái gọi một tiếng “cô Tô”.
Chỉ ngoài chuyện Ngô Lục Lục theo Tô Tái Tái học tập thôi chứ trong nhà đều ráo trọi.
Hơn nữa nơi là nhà họ Ngô, gì ngần ngại khi gọi Tô Tái Tái một tiếng “cô Tô” cả.
“ thấy đàn Ngô cứ gọi là đàn em thì hơn.” Tô Tái Tái tủm tỉm .
“Vậy , đàn em.” Ngô Hạo gật đầu.
Chờ Ngô Hạo xuống, Ngô Thẩm Văn mới mở miệng hỏi: “Sao con lâu quá ?”