THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:03:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không Ngô Thẩm Văn trách móc gì, ông chỉ cảm thấy đáng tiếc vì Ngô Hạo về trễ quá nên bỏ lỡ mất cơ hội học hỏi từ Tô Tái Tái mà thôi.

“Lúc con đang thì đội viên gọi điện thoại tới, sự cố xảy đường Hoàn Diễm cho nên con qua đó xem thử.”

Ngô Hạo thành thật đáp, chú ý đến khi nhắc tới “đường Hoàn Diễm”, bàn tay đang giơ chén đến bên môi chuẩn uống của Tô Tái Tái chợt khựng . “Sự cố? Đã xảy chuyện gì ư?” Ngô Lục Lục hỏi.

“Cũng chuyện lớn gì.” Ngô Hạo dừng một chút, đó kể đầu đuôi câu chuyện cho những ở đây .

Ngô Lục Lục gật đầu, trả lời một cách chắc nịch: “Nhất định là mấy vô tình phật lòng ai .”

“Sao chú út nghĩ như thế ạ?” Ngô Hạo xong thì nghiêm túc về phía Ngô Lục Lục: “Cháu còn tưởng là do mấy xui xẻo thôi chứ.”

Nhiều năm lang bạt bên ngoài của Ngô Lục Lục hề lãng phí, ông bắt đầu tỉ mỉ phân tích cho cháu trai của : “Nếu ngay cả của Lục Bộ bọn cháu cũng phát hiện một chút dấu vết nào để thì chứng tỏ con lệ quỷ hạng xoàng.

Mà một con lệ quỷ mạnh mẽ như thế nếu tay hại thì để sót sống cho , đúng ?”

Có lý.

Ngô Hạo gật đầu.

Từ đến nay, trong những con lệ quỷ và ác quỷ mà , con nào con nấy đều sống c.h.ế.t tới cùng với bọn họ.

Làm gì chuyện chúng sẽ tay “dịu dàng” như chứ.

“Nếu thì ai là năng lực chuyện nhỉ?” Ngô Thẩm Văn lấy khó hiểu, khi cẩn thận suy ngẫm hồi lâu vẫn nhớ ở thủ đô ai thể như , thế là sang hỏi Ngô Lục Lục: “Em trai, em nhớ ai phù hợp với những điều kiện ?”

Ngô Lục Lục xong chỉ khổ: “Anh cả , mấy năm nay em đây đó chủ yếu là thôi chứ cơ hội gặp một tài ba như thế.”

Mới xong, ông đột nhiên “a” một tiếng, đó đần mặt Ngô Thẩm Văn như thể sực nhớ cái gì.

Không chỉ ông , Ngô Thẩm Văn và Ngô Hạo cũng ngờ ngợ gì đó.

Ba im lặng, đó đồng thời đầu đứa bé quỷ- con quỷ bình thường sợ trời sợ đất bây giờ ngoan ngoãn một bên quét rác, kế đó sang Tô Tái Tái - im lặng uống nãy giờ hó hé câu nào.

“...” Ba nhà họ Ngô hiểu tất cả.

“Hửm?” Tô Tái Tái ngẩng đầu về phía ba , đó hoang mang chớp mắt, như thể hiểu vì bọn họ chằm chằm như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-297.html.]

Ngô Lục Lục híp mắt cô, một hồi lâu mới hỏi: “ cô giáo nhỏ, gần đây cô ... từng ngang qua đường Hoàn Diễm ?”

Vừa dứt lời, Tô Tái Tái lập tức đặt chén xuống, nhíu mày hỏi: “Hả? Hoàn nào? Diễm nào? Hổng .”

Không hề . Không qua. Đừng hỏi .

“...” Ngô Lục Lục híp mắt . Quá đáng ngờ!

“Tiểu hữu .”

“Hở?” Tô Tái Tái tròn xoe mắt Ngô Lục Lục, thậm chí còn chớp chớp mắt vẻ vô tội: “Sao đại sư Ngô?”

“Cô xem... Vì mấy biến thành như ?” Ngô Lục Lục nhướng mày hỏi.

“Chuyện đó hả...” Tô Tái Tái hạ chén xuống, nghiêm túc về phía Ngô Hạo: “Có lẽ là vì bọn họ là , cho nên một bụng thích việc nhưng để tên họ dạy dỗ từng họ một chút xíu mà thôi?”

“Một chút xíu?” Ngô Lục Lục lặp .

Thật là chỉ chút xíu ? Mỗi đều biến thành ông già hết kìa.

“Thật mà, chỉ một xíu xiu thôi.” Tô Tái Tái nhún vai: “Chỉ cần quyết tâm đổi bản , bồi bổ chừng một hai năm là ngay mà.”

Rồi đấy, sự thật sáng tỏ.

Ngô Lục Lục và Ngô Thẩm Văn , lắc đầu.

Ngô Hạo cũng ngốc, gì, chỉ lấy điện thoại gọi cho phụ tá A Lai của , thấy bên nhấc máy là ngay: “A Lai, trả vụ án cho phòng ban của

thường xử lý .”

[Ơ?] A Lai hoang mang: [Đội trưởng, bên điều tra nữa ạ?]

 

 

Loading...