“Ừ.” Ngô Hạo đáp lời, dừng một lát ngẩng đầu sang Tô Tái Tái - đang cầm chén chậm rãi nhấm nháp - cuối cùng rũ mắt : “Bọn họ chỉ một bụng thích việc nhưng để tên họ dạy dỗ một chút xíu mà thôi. Cậu rút quân về .”
[À... .] A Lai gật đầu: [ đội trưởng.]
Ngô Hạo “ừ” một tiếng, lúc mới cúp điện thoại.
Làm xong chuyện , về phía Tô Tái Tái đang nghiêm túc uống , thở dài bảo: “Đàn em , nếu cơ hội, phiền em với bạn thích việc nhưng để tên họ đó một câu , bảo đó là “ việc gì thì tìm chú cảnh sát ”.”
Tô Tái Tái đặt chén xuống, cô nghiêm túc gật đầu, biểu cảm như đang “đàn đúng lắm”: “Đàn lý, cũng may trong bạn bè của ai giống hết.”
“...”
Rồi , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhận là đúng . “Cũng trễ , còn việc nên nhé.” Tô Tái Tái đặt chén xuống gật đầu với ba .
Khi đối diện với Ngô Hạo, cô còn cúi thêm một tủm tỉm : “Đàn vất vả .”
Ngô Hạo gật đầu, thật thì cũng giận gì cho cam. “Để tiễn cô.” Ngô Lục Lục mở miệng dậy theo Tô Tái Tái bên ngoài.
“À.” Đi nửa đường, Tô Tái Tái như sực nhớ tới chuyện gì, thế là đầu tủm tỉm với Ngô Hạo: “Suýt nữa thì quên mất.”
Cô duỗi tay mũ choàng, một viên ngọc màu lục lam bất ngờ bay , Tô Tái Tái bắt lấy.
Nói thật, hành vi giống như thứ gì ở bên trong quăng viên ngọc cho cô .
Ngô Lục Lục khỏi tò mò thoáng qua mũ choàng của Tô Tái Tái.
Trước ông luôn cảm thấy mũ choàng của Tô Tái Tái đang ẩn giấu một bí mật nào đó, quả thật khác gì túi thần kỳ của Doraemon cả.
“Đàn , nhận lấy nè.” Tô Tái Tái vứt viên ngọc qua cho Ngô Hạo, chờ chụp thì cô mới mở miệng tiếp: “Cám ơn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-298.html.]
Nói xong, chờ Ngô Hạo và Ngô Thẩm Văn kịp phản ứng , cô vẫy tay cùng ngoài với Ngô Lục Lục.
Tuy Ngô Lục Lục cũng tò mò Tô Tái Tái cho cháu trai thứ gì, nhưng ông xung quanh một lát xong vẫn quyết định tiễn cô tính tiếp.
Dù khi trở về ông cũng thể xem mà.
Ngô Thẩm Văn về phía con trai, thấy ngẩn thứ trong tay thì tò mò hỏi: “Tiểu Hạo, Tiểu Tái cho con cái gì thế?”
“Ba ơi…” Ngô Hạo chậm rãi về phía Ngô Thẩm Văn: “Ba xem... Nếu bây giờ con đuổi theo xin đàn em nhận con đồ thì chú út mắng con vì rối vai vế của chú ?” “Hở?” Sao tự nhiên bẻ cua qua chuyện nhận đồ thế ?
Tuy hoang mang nhưng Ngô Thẩm Văn nguyên do dẫn tới chuyện chính là thứ mà Tô Tái Tái tặng, thấy con trai đáp, ông quyết định tự tìm hiểu tới cùng.
Ngô Thẩm Văn đến gần Ngô Hạo : “Đâu , để ba xem là thứ gì mà khiến con sốt ruột nhận sư phụ như thế,hiếm đến thế thật sa...”
Ngô Thẩm Văn đang dở, nhưng ngay khi thấy rõ hạt ngọc quỷ trong tay của Ngô Hạo thì nửa câu còn lập tức kẹt cứng trong cổ họng của ông . Hiếm ư?
Quá hiếm luôn chứ!
“Ba, hai mắt của ba sáng rỡ luôn kìa.” Thấy biểu cảm của ông ba nhà , Ngô Hạo chậm rãi mở miệng trêu.
Ngô Thẩm Văn?
Ngô Thẩm Văn còn chẳng thèm liếc mắt sang con trai lấy một cái mà chằm chằm hạt ngọc quỷ trong tay Ngô Hạo chuyển tầm mắt, luyến tiếc mở miệng: “Tiểu Hạo , dạo ba già nên nhòe mắt.
Con thể đưa cho ba xem hạt ngọc quỷ trông như thế nào ? Ô kìa, thằng mất nết , mày lùi xa là ý gì hả?”
Ngô Thẩm Vân duỗi tay còn kịp chạm tới hạt ngọc quỷ thì đứa con ngoan của ông “lộc cộc” lùi chỗ khác.
“Ba, con là con trai ba.” Ngô Hạo ba , chậm rãi mở miệng : “Nên đương nhiên là con ba đang nghĩ cái gì.” Ba đừng nghĩ cầm hạt ngọc quỷ của đàn em cho con cất két sắt trong phòng sách của ba.