THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 299

Cập nhật lúc: 2026-01-19 01:04:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ô cái thằng , nghĩ linh linh tinh cái gì .” Ngô Thẩm Vân nhíu mày, tiếp tục : “Ba là như thế ?”

“...” Hóa ba như .

Lần Ngô Hạo còn chẳng thèm đáp nữa mà yên lặng Ngô Thẩm Văn.

Ngô Hạo chăm chú quá cho Ngô Thẩm Văn ngượng ngùng cứ như là âm mưu vạch trần thật.

Ông vẫy tay, lòng rối bời mà phất tay, miệng : “Được , , thế cho ba xem ?”

… Cái cũng khác gì mấy.

Ngô Hạo gật đầu, gần Ngô Thẩm Văn. Anh cẩn thận nhấc từng ngón tay chụm như vỏ sò để cho Ngô Thẩm Văn và cùng quan sát.

“Ba ơi, theo ba thì con luyện khí thành công ạ?” Ngô Hạo vô cùng kích động.

“Ba nghĩ là thể đó.” Ngô Thẩm Văn cũng kích động.

Con trai việc ở Lục Bộ, tỷ lệ gặp nguy hiểm cao hơn ông bao nhiêu . Nếu thể luyện khí thành công thì sự an sẽ đảm bảo phần nào.

Cơ mà…

“Con trai , hạt ngọc quỷ chất lượng như thế , con thấy…” Ngô Thẩm Văn xoa tay, ánh mắt ánh lên vẻ thèm nhỏ dãi:

“Chẳng con chỉ cần nửa hạt là thể thành công mà?”

Thế thì nửa viên còn … Hê hê hê… “...” Bái bai!

Ngô Hạo yên lặng ba , tay vội khép như vỏ trai, rời .

Để Ngô Thẩm Văn với đầy dấu chấm hỏi.

“Ai nha! Ba chỉ thế thôi mà Tiểu Hạo? Nếu thì một phần ba cũng .”

“...” Thôi thôi.

——

, đại sư Ngô, ông đưa lì xì cho đàn chị Viên Tuế ạ?” Tô Tái Tái cất lời hỏi.

“Tất nhiên là .” Ngô Lục Lục gật đầu: “Hơn nữa còn cho con bé gấp đôi cơ mà.”

Khựng đôi chút, Ngô Lục Lục vẻ tò mò hỏi Tô Tái Tái: “Tiểu hữu , cô bảo đưa bao lì xì chăng là vì… liên quan đến chuyện cô tìm mượn bao tải đúng ?”

Hôm nay ông đến trường học thì thấy trùm bao tải đ.á.n.h.

“À cái đó ạ…” Tô Tái Tái nghiêng , cong ngón tay nghiêng đầu: “Ông cứ coi như hảo tâm chuyện lưu danh sử sách, hồi báo cho cô .”

Thần bí cổ quái.

Thôi thôi, ông hỏi nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-299.html.]

Ngô Lục Lục giận dỗi phất tay, dừng đôi chút : “Nói chung là cô cứ yên tâm , sẽ cố gắng nghiên ngẫm cuốn sách mà cô đưa . Cái khác… cũng sẽ để ý tới Viên Tuế .”

“Nhà họ Đồng là cái thá gì .” Ngô Lục Lục kiêu ngạo : “ cũng chẳng , kẻ nào mà dám trêu chọc t.ử của thì sẽ khiến cho bọn họ ăn hết gói đem về nữa cơ.”

Được, hổ là đại sư Ngô.

Tô Tái Tái xong thì giơ ngón cái tán thưởng ông .

“Thế thì đây, chuyện gì thì hai ngày nữa về tiếp.”

“Được.”

Ngô Lục Lục gật đầu, Tô Tái Tái lên xe nhà họ Thẩm mới rời .

Cho tới khi họ về đến nhà chính thì thấy Ngô Hạo mà chỉ mỗi Ngô Thẩm Văn đó, chân bắt chéo, chậm rãi thưởng .

Ngô Thẩm Văn thấy Ngô Lục Lục nhà thì đến mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên, mở miệng: “Về đấy ?”

Ngô Lục Lục gật đầu, liếc xung quanh hỏi: “Anh cả, Tiểu Hạo ?”

Ông nào tiểu hữu mới tặng cháu trai cái gì .

“Ồ, chắc là trốn vui một .” Ngô Thẩm Văn vẫn giữ dáng vẻ thần bí , chờ Ngô Lục Lục xuống bên cạnh , duỗi tay bưng chén đến bên miệng, ông .

Trộm vui vẻ á?

“Tiểu hữu tặng cho thằng bé đồ gì cho thằng bé trộm vui một thế ?” Ngô Lục Lục , lắc đầu rung đùi đắc ý, vẻ “ từng trải” mà cất lời: “Giờ Tiểu Hạo trải sự đời mấy, nhiều chuyện thì sẽ xử sự như thế nữa.

“…” Ừm, sai.

Ngô Thẩm Văn nhấp chén , chẳng buồn liếc mắt.

Ngô Lục Lục đang tính thổi phồng thêm dăm ba câu thì Ngô Thẩm Văn mở miệng.

“Em trai , Tiểu Tái tặng cho Ngô Hạo một hạt ngọc quỷ đấy.”

Ngô Lục Lục ậm ừ gật đầu, bưng tách lên uống.

Ngay đó…

“Phụt!”

Cũng may Ngô Thẩm Văn nhân lúc Ngô Lục Lục uống nhích , trộm rút mấy tờ giấy.

Giờ phút giơ khăn giấy lên lau đống nước mặt đó ghét bỏ duỗi tay đưa khăn giấy cho Ngô Lục Lục.

 

 

Loading...