Có điều ông chỉ nghĩ trong đầu, chứ ngoài mặt chẳng để lộ mảy may.
Ông bật thành tiếng, đó trở tay, thoải mái giơ cho Chu Phổ xem, tiện thể khẳng định nghi vấn của ông : “ thế, là quà năm ông hai Bạch tặng đấy.”
Vừa thấy , hai mắt Chu Phổ lập tức sáng bừng, ánh mắt Phụng Hồng Bác khác hẳn lúc , giọng điệu càng thêm thiện: “Chẳng lẽ ông cũng là…?”
Phụng Hồng Bác gật đầu, bảo: “Khoảng hơn hai mươi năm , cũng may mắn nhận sự trợ giúp của ông hai Bạch, điều… Hầy.”
Ông lắc đầu thở dài, vẻ đau khổ lắm: “Tiếc là khi ông còn sống, giúp gì cho ông , thế nên bao năm qua, trong lòng lúc nào cũng áy náy yên.”
Những lời lập tức nhận sự đồng cảm của Chu Phổ, ông lặng lẽ gật đầu.
Ông cũng thế thôi, khác gì ?
“ , thật cũng giống như ông đó.” Dứt lời, Chu Phổ tươi Phụng Hồng Bác, : “Thật là trùng hợp, ngờ ông ba Phụng cũng từng ông hai trợ giúp.”
“Không chừng đây là duyên phận.” Phụng Hồng Bác mỉm , vỗ nhẹ tay Chu Phổ, thậm chí là thoải mái phủ tay lên cổ tay ông .
Chu Phổ gật đầu, cảm thấy Phụng Hồng Bác lý.
Thẩm An bên cạnh sốt hết cả ruột, theo bên cạnh Chu Phổ nhiều như , trong lòng rõ Chu Phổ là kiểu gì.
Mấy lời ban nãy của Phụng Hồng Bác rõ ràng là nắm bắt tính cách của thầy nên tính đ.á.n.h bài tình cảm đây mà!
Nghĩ , thèm quan tâm tới chuyện hành động của bản bất lịch sự mà vội mỉm , xen miệng : “ , lẽ chính duyên phận khác thường xui khiến cho ông ba Phụng và thầy gặp gỡ hôm nay cũng nên? Thầy thấy em đúng ?”
Nói tới đây, Thẩm An đưa mắt Chu Phổ, chờ tới khi ông ngẩng đầu thì vội nháy mắt hiệu, nhưng ngoài mặt vẫn giả lả : “Thầy nè, là em vườn hái hai quả dưa hấu cho ông ba Phụng nếm thử, cũng để ăn dưa giải khát, ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-301.html.]
Lúc đến hai chữ “dưa hấu”, Thẩm An khéo léo đổi giọng, nhờ đó mà Chu Phổ lập tức tỉnh táo , chỉ nghĩ tới lời dặn của Tô Tái Tái, mà còn nhớ hôm nay, Phụng Hồng Bác ôm một bụng ý tới đây.
Tâm trí vốn thả lỏng một nữa căng như dây đàn, ông khẽ gật đầu, sang phía Phụng Hồng Bác, rụt bàn tay đang Phụng Hồng Bác nhiệt tình nắm c.h.ặ.t về.
Đồng thời mở miệng hùa theo: “Tiểu An đúng, ông ba Phụng , hôm nay trời nóng như , để sai Tiểu An vườn hái hai quả dưa hấu giải nhiệt nhé, ông thấy ? Dưa tự trồng đấy, mùi vị cũng khá lắm.”
Trong mắt Phụng Hồng Bác lóe lên tia sáng, ý ngoài mặt vẫn chẳng chút đổi.
Ông tay thu tay về, tiện liếc Thẩm An một cái, xong xuôi mới mở miệng: “Không cần phiền phức thế , như vầy cũng mà.”
Thẩm An cảm nhận ánh mắt Phụng Hồng Bác mới chẳng khác nào lưỡi d.a.o sắc bén, nhưng chuyện đến nước , thật sự còn cách nào, chỉ đành cố gượng chuyển đề tài.
Anh sợi dây đeo cổ tay Phụng Hồng Bác, giả vờ như chỉ thuận miệng hỏi: “Mà em nhớ sợi dây của thầy mục lắm, đứt từ lâu , còn sợi dây của ông ba Phụng hình như còn khá mới thì ?”
Nghe Thẩm An , Chu Phổ mới giật nhận đúng thế thật, bèn vội vàng sang Phụng Hồng Bác, xem ông sẽ trả lời thế nào.
Phụng Hồng Bác mỉm gật đầu, mặt hiện rõ vẻ khen ngợi: “Ừm, năm đó ông hai Bạch tặng bác chỉ đúng một sợi thôi, bác cảm thấy ý nghĩa của nó khá , bèn đưa cái của cho Tiểu Cảnh đeo, còn cái tay bác là mãi về , bác tìm đan mới theo sợi dây cũ đó.”
Nói đoạn, ông đầu, Phụng Cảnh: “Tiểu Cảnh , cho chú với bác đây xem sợi dây tay cháu một chút nhé?”
Nghe , tuy chút vui, nhưng Phụng Cảnh vẫn kéo tay áo lên, để lộ cổ tay cho hai xem, đó “hừ” một tiếng, thu tay về.
Chu Phổ Phụng Cảnh, Phụng Hồng Bác, gì, chỉ gật đầu .
Thú thật, nếu Thẩm An bảo trông sợi dây của Phụng Hồng Bác khá là mới, lẽ ông sẽ chẳng phát hiện điểm gì bất thường .