Bởi thoáng qua thôi cũng hai sợi dây … là do cùng một .
Sau khi trò chuyện qua vài ba câu, Phụng Hồng Bác bỗng thở dài, chiều do dự thế nào.
Sau khi Chu Phổ một lúc mới dám mở miệng: “Giáo sư Chu , thật … hôm nay tới đây là một yêu cầu quá đáng, mong…” Ông Chu Phổ, giọng thành khẩn: “Mong giáo sư Chu thể bỏ thứ yêu thích.”
… Đến .
Chu Phổ cùng Thẩm An thấy tiếng ông thì rùng trong lòng.
Mễ Ông Thành dẫn theo con trai là Mễ Nghĩa Văn vội vàng chạy đến, tới nơi thấy giọng của Chu Phổ: "Ông ba Phụng, thật sự xin , nếu như là những chuyện khác mà khả năng giúp đỡ thì nhất định sẽ giúp ông, nhưng... cỏ Vọng Đông Bắc cũng đủ chỉ dùng, thêm nữa là Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c sắp diễn , cho nên..."
Cỏ Vọng Đông Bắc?!
Mễ Ông Thành trừng mắt lớn, trao đổi ánh mắt qua với Mễ Nghĩa Văn.
Chả trách Phụng Hồng Bác đích tự đến đây chuyến .
Thì đến bởi vì chuyện của bà Phụng ?
Hơn nữa theo như ý tứ của Chu Phổ... Rõ rành rành là đang từ chối Phụng Hồng Bác.
Đây đúng là cơ hội để thêm dầu lửa, bỏ đá xuống giếng khiến cho ông ba Phụng căm ghét đám Chu Phổ .
"Giáo sư Chu, hiểu khó xử của ông. cỏ Vọng Đông Bắc lợi lớn với quá trình bình phục của Bối Trân." Phụng Hồng Bác thở dài bồi thêm: " lớn tuổi , khó hơn thì chính là đất cao đến cằm , còn sống đến ngày nào. ..."
Ông ngập ngừng một chút, đầu về phía Phụng Cảnh, đưa tay xoa đầu đầy yêu thương mới tiếp: "Tiểu Cảnh còn nhỏ như , nếu lỡ may , với tình trạng sức khỏe hiện tại của Bối Trân, sợ là khó đợi đến khi Tiểu Cảnh trưởng thành, vì nên mới mặt dày đến đây."
"Còn về phần Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c..." Phụng Hồng Bác mở miệng: "Nói như thế nào thì cũng coi là một trong những trưởng lão danh giá của Hội Huyền học, ít nhiều gì cũng thể giúp đơc giáo sư Chu."
Ông ngắt quãng: "Mà với , giáo sư Chu đảm nhiệm chức vụ giáo viên danh dự của Luyện Đan Viên trong một thời gian dài đúng ? Với lý lịch của thì vốn dĩ sớm bổ nhiệm chính thức , tối nay đúng dịp phó viện trưởng Tôn đến khám bệnh cho Bối Trân, thể nhân cơ hội mà một chút về chuyện với ông ."
Phụng Hồng Bác ý gì, chỉ cần qua là đoán ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-302.html.]
Nếu như là khác, ví dụ như là Tần Trác Thắng, ông mà gặp chuyện giống lẽ đồng ý ngay .
Dù cỏ Vọng Đông Bắc chỉ luyện đan d.ư.ợ.c cần thiết loại thôi, chứ nghĩa là thêm nó thì thể tạo đan d.ư.ợ.c cao cấp.
Những rủi ro chịu trong quá trình cũng giảm thiểu chút nào.
Lỡ như thất bại, chỉ đạt bất kỳ danh hiệu nào trong Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c mà cơ hội bổ nhiệm chính thức cũng sẽ vụt mất.
nếu đưa cỏ Vọng Đông Bắc cho Phụng Hồng Bác thì chuyện sẽ khác .
Chỉ cần đưa cho ông , Chu Phổ sẽ gánh vác bất kỳ rủi ro thất bại nào, chỉ cần đợi trở thành giáo sư chính thức của Luyện Đan Viện là .
Thẩm An hiểu rõ tính tình thầy của .
Từ xưa đến nay, ông chẳng thèm ngó tới đường tắt như thế . Mà với như , đoán chừng sẽ còn...
Không đợi Thẩm An suy nghĩ xong, thấy Chu Phổ nhăn hàng lông mày , vốn dĩ chút nhiệt tình ban đầu vì ông hai Bạch cũng bay biến mất.
"Ông Phụng, thật sự xin . Bây giờ nhiều cỏ Vọng Đông Bắc , còn về chuyện của Huyền Học Viện ..."
Ông ngắt một chút tiếp: " vẫn tự dựa tài cán của mà đạt một vài thứ."
Nói đến đây, Chu Phổ dậy, lạnh lùng lên tiếng: "Xin , Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c gần ngay mắt, nếu ông Phụng còn chuyện gì khác..."
Yêu cầu tiễn khách đưa dứt khoát, nhưng khiến cho Thẩm An toát một lớp mồ hôi mỏng ở lưng.
Lúc đang định thầy giảng hòa thì thấy tiếng phát từ bên ngoài cửa, đó Mễ Ông Thành dẫn Mễ Nghĩa Văn đến.