THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-01-20 04:01:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hồng Bảo bước , thẳng tắp ở đó đối mặt với Mễ Ông Thành.

Cậu khẽ hất cằm, kiêu ngạo : “Lời là do đấy, nhưng mất dạy là ông già c.h.ế.t tiệt như ông đấy.”

Giọng điệu đó, dáng vẻ đó. Đừng là Mễ Ông Thành tức giận, mà đến cả Chu Phổ và Thẩm An cũng trợn to mắt.

À đây là…

Bé ngỗng thường ngày luôn ngoan ngoãn và lời, như ?

Tô Hồng Bảo đám Chu Phổ đang nghĩ gì, chỉ đạp địa bàn của tiểu sư thúc nhà .

Nếu ai dám khiêu khích tiểu sư thúc thì chính là đang khiêu khích !

Khi nghĩ thì bé ngỗng ngước cao đầu đầy kiêu hãnh.

Giống như con ngỗng nhỏ nuôi trong nhà đang bắt đầu vỗ cánh .

Nhào vô , ông già c.h.ế.t tiệt.

Có lẽ Chu Phổ và từng thấy qua dáng vẻ của Tô Hồng Bảo nên Ôn Liễu theo hai bước dịu dàng gọi “bé ngỗng ”, tiện thể khiến cho Chu Phổ và Thẩm An định thần .

“Thiệt tình.” Ôn Liễu sờ đầu Tô Hồng Bảo, lắc đầu thở dài hờn dỗi khẽ trừng mắt .

bảo vệ Tô Hồng Bảo đến bên cạnh Chu Phổ và Thẩm An, đó mới Mễ Ông Thành, rằng: “Ông Mễ, vẫn còn là một đứa trẻ. nghĩ ông sẽ tính toán với , đúng ?”

Nghe , Mễ Ông Thành lập tức trợn mắt.

Sau khi Ôn Liễu vẻ mặt dịu dàng khiêm tốn, nhưng hề rời mắt sang chỗ khác, Mễ Ông Thành mới hừ lạnh một tiếng rời mắt : “Cho dù là một đứa trẻ thì cũng xin khi sai chứ nhỉ?”

Dừng một hồi, ông sang Ôn Liễu, : “Sao? Một câu vẫn còn là trẻ con là thể bỏ qua hết thứ, đến câu xin cũng ?”

Thấy , Ôn Liễu mỉm và đang định gì đó nhưng Tô Hồng Bảo lên tiếng .

“Muốn xin ông cũng . ông xin Tiểu An của chứ?”

Khi thấy , Mễ Ông Thành lập tức trừng mắt Tô Hồng Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-304.html.]

Ánh mắt của Tô Hồng Bảo hề né tránh mà còn trừng mắt ông , đó : “Sao? Do ông lớn tuổi đến mức sắp xuống lỗ , nên thể tùy ý mắng mất dạy, già mà nên nết đến lẽ thẳng khí hùng như ?”

“Mày gì?!” Mễ Ông Thành giận đến nhảy đành đạch, cầm cây gậy đập mạnh xuống đất vài .

Tô Hồng Bảo chớp mắt ngờ vực, qua Thẩm An hỏi: “Anh Tiểu An, ông già cả lãng tai ?”

À thì…

Khi Thẩm An đang định gì đó thì thấy Tô Hồng Bảo Mễ Ông Thành, đặt hai tay bên miệng tạo thành hình kèn: “ ông xin Tiểu An! Ông già c.h.ế.t tiệt!!”

Mễ Ông Thành cảm thấy sắp Tô Hồng Bảo chọc giận đến thở . Ông chỉ Tô Hồng Bảo, lộ vẻ mặt nên lời.

Mễ Nghĩa Văn hốt hoảng vội trấn an ông : “Ba ơi?! Ba chứ?”

Dừng một hồi, ông qua Tô Hồng Bảo, trong mắt lóe lên vẻ hung ác, ông tiến lên hai bước, giơ chân lên định đá n.g.ự.c Tô Hồng Bảo.

Thẩm An và Chu Phổ thấy thì lập tức sợ hãi định bước lên .

Còn Tô Hồng Bảo thì giơ ngón tay lên khép như thanh kiếm, ánh mắt tập trung chuẩn giơ tay lên thì ——

Ôn Liễu liếc thấy cây gậy tre chân, thế là bà dùng chân trượt một phát khều lên. Ôn Liễu ngay lập tức bắt cây gậy tre.

xoay cổ tay dùng Kiếm Hoa trở tay giữ c.h.ặ.t và đỡ lấy lòng bàn chân của Mễ Nghĩa Văn, để ngăn cản sức mạnh đá về phía của ông .

“Sư Mễ, hãy nương tay.” Ôn Liễu chằm chằm Mễ Nghĩa Văn, khi xong từng từ một thì bà khẽ dùng lực tay đẩy Mễ Nghĩa Văn .

Mễ Nghĩa Văn theo đà lùi về hai bước và bên cạnh Mễ Ông Thành.

Khi Mễ Nghĩa Văn định bước lên thì Phụng Hồng Bác luôn bên cạnh đột nhiên ho một tiếng.

Mễ Ông Thành thấy thì lập tức nắm lấy cánh tay của con trai, Mễ Nghĩa Văn cũng vì thế mà dừng , ngoan ngoãn dìu ba của .

Tuy nhiên…

Ông liếc Ôn Liễu, âm thầm xoay chân để bớt tê.

“Thôi, đủ , đủ .” Phụng Hồng Bác thở dài, dậy khuyên can .

 

 

Loading...