THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 305

Cập nhật lúc: 2026-01-20 04:01:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụng Hồng Bác Mễ Ông Thành Chu Phổ, với vẻ mặt đầy áy náy: “Giáo sư Chu, thật xin , thật một hai lấy cho bằng cỏ Vọng Bắc Đông của , và cũng tại chuyện nông nỗi . Ôi, xem khó cho , thật xin .”

Chu Phổ dời mắt chỗ khác, chuyện.

Ôn Liễu thấy , mỉm với Phụng Hồng Bác và : “Ông Phụng đừng , chúng cũng chỗ phép, nên hy vọng ông đừng trách chúng .”

“Không , .” Phụng Hồng Bác , dừng một hồi tiếp: “Hôm nay thời điểm , hôm khác sẽ mời đến nhà họ Phụng chơi, cũng coi như là xin giáo sư Chu.”

Chu Phổ xong vẫn đầu lên tiếng.

Ôn Liễu thấy , trở tay cầm cây gậy tre chọc lưng của ông , khiến cho Chu Phổ giật nhảy dựng lên.

Chu Phổ Ôn Liễu, sờ chỗ chọc, bực bội trả lời: “Không dám.”

Dừng một hồi, ông miễn cưỡng cúi thêm: “Ông Phụng cẩn thận”, đây coi như là tất lễ nghi.

Phụng Hồng Bác gật đầu ha hả, như thể nãy hề xảy chuyện gì vui cả.

Ông lướt qua khuôn mặt Tô Hồng Bảo, thấy phản ứng gì, thế là ông sang Mễ Ông Thành, rằng: “Ông Mễ, bây giờ ông rảnh ? Hai ông già chúng tụ họp một bữa nhé?”

Mễ Ông Thành mừng lo, gật đầu lia lịa động tác “mời” với Phụng Hồng Bác, khi Phụng Hồng Bác rời thì ông mới theo.

Phụng Cảnh theo phía và còn liếc Tô Hồng Bảo khi rời .

Khi Tô Hồng Bảo ngược thì khẽ mím môi , đó giọng của Phụng Hồng Bác vang lên: “Tiểu Cảnh, thôi.”

“Dạ.” Phụng Cảnh đáp , Tô Hồng Bảo nhíu mũi, liếc mới xoay đuổi theo Phụng Hồng Bác.

Tô Hồng Bảo rũ mắt xuống khi thấy .

Khi Trình Hồng Huy chống gậy đến nơi thì tình cờ thấy Phụng Hồng Bác và Mễ Ông Thành rời .

Có lẽ do còn trẻ mà chống gậy như ông già nên thu hút sự chú ý của , hoặc là vì một lý do nào khác, tóm là khi Phụng Hồng Bác ngang qua thì ông liếc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-305.html.]

khi thấy dáng vẻ bệnh tật ốm yếu của Trình Hồng Huy thì ông lập tức mất hứng và sang chỗ khác.

Mễ Ông Thành đang theo ông thậm chí để ý đến Trình Hồng Huy, mà sang con trai, dùng ánh mắt hiệu cho con trai việc gì đó.

Mễ Nghĩa Văn đương nhiên hiểu ý của ba , rằng đang bảo rút hết những đang giám sát Chu Phổ về.

Hôm nay Chu Phổ chút nể mặt Phụng Hồng Bác, ông cũng cần lo hai sư quan hệ gì với nhà Phụng, cho nên đám thuộc hạ đương nhiên cũng cần đây nữa.

Mễ Nghĩa Văn chỉ đơn giản gọi một cú điện thoại thì đám thuộc hạ phụ trách giám sát lập tức nhanh ch.óng rời .

Một trong đó vô thức về phía nhà kính khi ngang, tình cờ thấy Trình Hồng Huy , khỏi “ủa?” một tiếng.

Đồng nghiệp thấy thì lập tức theo tầm mắt của , nhưng chỉ thấy tấm màn đung đưa, nên hỏi: “Sao ?”

Dừng một chút thì đùa rằng: “Không thấy ma nữa chứ?”

Lời lập tức khiến đầu , xùy đồng nghiệp của rời mắt sang chỗ khác, tiếp tục về phía .

Chỉ là suốt đường , đều khỏi liếc về phía nhà kính.

Anh nhớ Trình Hồng Huy, nhưng… hai ngày rõ ràng vẫn liệt xe lăn, trông như một kẻ tàn phế cả đời cũng thể dậy nổi mà, tại bây giờ… thể chống gậy chứ?

… Kỳ lạ.

Thuộc hạ nhún vai quên sự thắc mắc .

Khi Trình Hồng Huy đến đây, đám Chu Phổ cũng bất ngờ lắm, suy cho cùng thì họ đều chuyện mà Tô Hồng Bảo giải quyết khi ở đây là liên quan đến .

Chỉ là họ chút lo lắng khi Phụng Hồng Bác dễ dàng rời như .

Ngược , một ngoài cuộc như Trình Hồng Huy thì thể nhận việc rõ hơn.

 

 

Loading...