“Nếu cô Tô gì thì tức là vấn đề gì cả. Cho nên giáo sư Chu và cần quá lo lắng.” Trình Hồng Huy dừng một chút thêm: “Điều quan trọng nhất hiện giờ là hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c ?”
… .
Mọi lặng lẽ gật đầu và cảm thấy Trình Hồng Huy lý.
Đôi khi một việc vốn dĩ chỉ che mắt, nhưng khi tỉnh ngộ thì sẽ quá nhiều vướng mắc.
Vì , Chu Phổ tỉnh ngộ tâm trạng đùa giỡn, ông Tô Hồng Bảo : “Bé ngỗng , nãy cháu dữ thật đấy.”
Cậu ngày thường rõ ràng ngoan, thậm chí còn hở chút là đỏ mặt. ngờ nãy miệng mồm lanh lợi đến thế.
Tô Hồng Bảo thì mím môi , mặt đỏ lên chút ngượng ngùng: “Có lẽ vì ông già c.h.ế.t tiệt đó đủ thấy ghét.”
Nếu thì cũng là dễ tính.
Thẩm An , mỉm đưa tay vò tóc của Tô Hồng Bảo hỏi: “Bé ngỗng, nãy Mễ Ông Thành hung dữ như , em sợ ?”
“Hả?” Tô Hồng Bảo lập tức sửng sốt bởi câu hỏi , thậm chí còn chớp mắt khó hiểu.
Những ác quỷ và lệ quỷ mà thấy từ khi còn nhỏ một nghìn thì cũng vài trăm, cũng chẳng hề sợ chúng chứ chi là một ông già c.h.ế.t tiệt còn tới . Vì , Tô Hồng Bảo khẽ lắc đầu trả lời: “Em sợ.”
Đám Chu Phổ lý do, đều rối rít khen: “Bé ngỗng thật dũng cảm”.
Khiến cho Tô Hồng Bảo nhiều gì đó, nhưng cuối cùng lên tiếng, chỉ ngại ngùng mỉm nhận lấy lời khen.
“ !” Chu Phổ như thể chợt nhớ tới điều gì đó, chậm chạp Ôn Liễu, quan sát bà với vẻ mặt kinh ngạc : “Chị dâu, nãy chị chọt …”
“Hả?” Ôn Liễu thì che miệng , chút ngượng ngùng xin ông : “ tay mạnh quá ? Xin nhé Chu Phổ, nóng vội quá nên lẽ mạnh tay chút.” Nghe , Chu Phổ lập tức lắc đầu.
Cú chọt bằng cây gậy tre của Ôn Liễu nãy nhẹ, nhưng đây là vấn đề mấu chốt!
Mấu chốt là... Ôn Liễu - thể xách vật nặng sức lực từ khi nào .
“Chị dâu, phiền đưa tay cho kiểm tra thử.” Chu Phổ Ôn Liễu bằng ánh mắt sáng ngời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-306.html.]
Bây giờ đến Thẩm An và Trình Hồng Huy cũng nhận điều gì đó đúng, nhất là Trình Hồng Huy, tuy sống ở biệt thự nhiều năm, nhưng cũng đôi điều về Ôn Liễu. Bây giờ thấy ý của Chu Phổ…
Chẳng lẽ?!
Anh Tô Hồng Bảo, ánh mắt sáng ngời đến lạ thường, nhịp tim cũng dần đập mạnh hơn.
Nếu Ôn Liễu thể , cũng… Ôn Liễu , thoải mái đưa tay cho Chu Phổ bắt mạch.
Chu Phổ bắt mạch một hồi, vẻ mặt dần lộ sự mừng rỡ. Ông thể tin Ôn Liễu, kiểm tra mạch đập của bà .
Ông còn sợ nhầm lẫn nên kiểm tra luôn tay còn của Ôn Liễu. Sau khi kiểm tra thấy mạch đập hai tay đều giống thì ông mới Ôn Liễu, kích động đến giọng run rẩy: “Chị dâu…”
Ôn Liễu mỉm gật đầu, nước mắt rưng rưng. Sau khi bình tĩnh thì : “ vẫn cho Nghiêm Thanh .”
Tay chân của bà gần như khôi phục bình thường .
“Đây, đây là do sự giúp đỡ của Tiểu Tái đúng ?” Chu Phổ mừng rỡ, khi Ôn Liễu mỉm gật đầu thì Chu Phổ vỗ tay cưới lớn: “Tuyệt quá, đây đúng là một tin động trời! Lúc sư trở về chắc chắn sẽ vui khi tin!"
“ , đến lúc đó chúng sẽ đặt một bàn tiệc để ăn mừng nhé?” Chu Phổ Thẩm An.
Dừng một chút, ông với Trình Hồng Huy: “Lúc đó Trình cũng tới chung vui nhé.”
“Được.” Trình Hồng Huy gật đầu và cũng từ chối.
Ôn Liễu thì mỉm : “Hay là để nấu bữa tối hôm nay nhé?”
Kỹ năng thái rau của bà .
tiếc , bà lời thì Chu Phổ lập tức trở nên khổ sở: “Chị dâu, nể mặt chị, mà là…
hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c đang gần kề , bỏ lỡ nó do viêm dày cấp tính viện.”