THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-01-20 04:01:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho nên tài nghệ nấu nướng của chị… vẫn nên để cho một hưởng thụ .

Nhớ năm đó, khi Nghiêm Thanh và Ôn Liễu quen , một Ôn Liễu tự tay xuống bếp hộp cơm tình yêu mang tới, mà Chu Phổ táy máy tay chân ăn vụng một ít.

Kết quả, ông và Nghiêm Thanh, hai học sinh giỏi của Luyện Đan Viện giường cả ngày do trúng thực!

, Chu Phổ vẫn nhớ như in về tay nghề của Ôn Liễu, ông chắc chắn sẽ táy máy tay chân nữa!

Ôn Liễu xong thì trừng mắt Chu Phổ. Khi bà rời mắt thì thấy Tô Hồng Bảo ở bên cạnh đang lộ vẻ mặt chắc chắn và ngập ngừng gì đó.

Thế là bà mỉm hỏi: “Bé ngỗng, chuyện gì ?” Điều khiến cho Chu Phổ và hai còn đều đồng loạt .

“Ừmmm…” Tô Hồng Bảo Ôn Liễu đám Chu Phổ, đó lắc đầu: “Không gì ạ.”

Dừng một chút, ngượng ngùng : “Chỉ là… cháu ngờ trong thời gian xuống núi … tiểu sư thúc vẫn nghiêm túc học... Hoàng Đế nội kinh?”

Nếu thì nãy bác Chu gì mà chuyện dì Ôn, cũng may nhờ tiểu sư thúc nhà đấy?

Hoàng…

Chu Phổ vẻ mặt cổ quái qua Ôn Liễu, đó “phụt” một tiếng, ông vươn tay vò đầu , vẻ mặt tức giận : “Hoàng Đế nội kinh cái gì chứ, đứa nhóc , cháu nghĩ thế?”

“Hả? Không em bé ?” Tô Hồng Bảo ngốc nghếch hỏi.

“Là gân tay và gân chân của dì Ôn em hồi phục như cũ.” Thẩm An nhanh ch.óng giải thích, dừng một chút, cũng kiềm mà dọc theo dáng vẻ của thầy , vò vò tóc của Tô Hồng Bảo, còn vẻ nửa đùa nửa thật : “Đứa nhỏ , em hiểu nhiều quá ?”

“À… Chuyện …” Tô Hồng Bảo nhanh ch.óng hiểu bản tính sai, mặt đỏ ứng, lập tức đẩy nồi cho khác: “Chắc là vì… Tiểu sư thúc dạy dỗ đấy!”

Cậu thế chọc cho cùng ha hả. Đẩy nồi cho là truyền thống của mấy ?

“… Hắt xì!”

Tô Tái Tái xoa xoa sống mũi, nghiêng đầu chẳng hiểu gì cả. Đại Vi qua cô: “Tiểu Tái, em cảm ?”

Cảm lạnh á?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-307.html.]

Tô Tái Tái yên lặng lò lửa lớn mặt, căn phòng đang nóng một cách bất thường, lúc mới qua Đại Vi, trả lời câu hỏi của cô : “Đàn chị Đại Vi, em thể nào cảm lạnh , nhiều lắm là cảm nóng một chút.”

Cô im lặng một chút yên lặng gật đầu, bổ sung thêm một phỏng đoán tính khả thi khác: “Hoặc là…”

“Hoặc là?” Lần chỉ Đại Vi tò mò mà ngay cả Nghiêm Thành đang chằm chằm lò luyện đan cũng nghiêng đầu qua Tô Tái Tái, tiếp nửa câu của cô.

“Hoặc là em, đúng ?” Tô Tái Tái .

Đại Vi , cô tính gì đó thì Tô Tái Tái chỉ lò luyện đan : “Lửa.”

Trong lòng hai họ run lên, nhanh ch.óng lò luyện đan, ngọn lửa mới nãy còn là màu đỏ cam giờ dần dần biến thành màu đen.

“Nhanh lên.” Tô Tái Tái thấy một góc hẻo lánh, từ cách đó quan sát thế lửa.

Khi hai Nghiêm Thành và Đại Vi ngừng thở ngọn lửa màu đỏ dần dần biến thành màu đen thì thấy Tô Tái Tái trầm giọng : “Tới lúc . Thầy Nghiêm! Đàn chị!”

Hai họ gật đầu, từ hai phía khác ném cỏ Vọng Bắc Đông và Ôn Phục T.ử trong lò.

Ngọn lửa trong chớp mắt c.ắ.n nuốt hai món d.ư.ợ.c liệu , màu sắc cũng dần dần chuyển từ màu đen qua màu xanh đen, xanh đậm qua màu xanh.

Cuối cùng biến thành ngọn lửa màu xanh nhạt lạnh lùng, màu sắc giống như ngọn lửa nóng bỏng mà giống như khối băng ngàn năm.

“Được ?” Đại Vi vui mừng khôn xiết, nhảy dựng lên khỏi mặt đất.

Tô Tái Tái ở bên cạnh , hàng lông mày cau , gì.

Nghiêm Thành ngọn lửa, ông cẩn thận, cho nên khi ngọn lửa màu xanh lam như băng xuất hiện một chấm đen nhỏ,ông lập tức phát hiện gì đó .

lúc , lò luyện đan trở nên định, lay động từ nhỏ dần dần trở nên kịch liệt.

Dung nham màu xanh băng trào , nhỏ xuống mặt đất, hòa tan thành từng lỗ nhỏ.

 

 

Loading...