Đại Vi “A!” một tiếng, nhanh ch.óng nhảy né , vẻ mặt vui mừng hóa thành hoảng sợ.
Đây là lò luyện đan của nhà họ Thẩm, cao một tầng nhà, dáng vẻ lung lay như sắp nổ tung của nó lúc thật khiến sợ hãi.
Nhất là khi ngọn lửa trong lò đốt thành một cái hố, nếu nó nổ tung! Nổ…
Đoán chừng bọn họ sẽ chẳng còn gì để cả!
“Nguy !” Nghiêm Thành thấy tình hình thì lập tức đầu về phía Đại Vi và Tô Tái Tái, lớn tiếng gào với bọn họ: “Chúng nhanh thôi! Lò luyện đan sắp phát nổ !”
Đại Vi thế lập tức chạy tới chỗ Tô Tái Tái, kéo cô bỏ chạy.
Còn hai bước nữa là cô tới nơi, tay vươn chạm tới chỗ cô.
Tô Tái Tái vòng tay n.g.ự.c, dựa tường, lớn : “Có em ở đây. Thầy vội gì chứ.”
Tô Tái Tái xong, một cơn gió từ chân cô xoay tròn dần mạnh lên, Đại Vi gió thổi qua thì nhanh ch.óng vươn tay che mặt.
Trong chớp mắt lúc cô híp mắt nghiêng đầu tránh, đúng lúc thấy một bóng màu trắng lướt qua, cô chỉ thấy một cái váy dài màu trắng và tóc đen đang bay lên.
… Hả?
Đại Vi đột ngột đầu , phát hiện đó là Tô Tái Tái.
Tô Tái Tái nhận ánh mắt cô , cô nghiêng đầu, hoạt bát chớp mắt với cô một cái.
Sau đó cô nhún chân một cái, nhanh ch.óng nhảy lên giữa trung, hai tay lập tức vẽ pháp ấn.
Những tiếng chuông lục lạc kỳ ảo vang lên theo sự hình thành của pháp ấn trung.
Pháp ấn màu vàng lơ lửng trung, ịn trong vách tường ở trong phòng, chớp mắt một cái thấy nữa.
Ngọn lửa ngông cuồng tới mất khống chế dần dần ép ngược về trong lò luyện đan, chỉ còn gió nóng phần phật thổi , chiếu sáng gương mặt của Tô Tái Tái đang lơ lửng giữa trung. Áo bào phất phơ, tóc đen bay bay, duyên dáng xinh . Đại Vi mở to mắt Tô Tái Tái giữa trung, môi mím , thành lời.
Quần áo cổ xưa… Tiểu Tái?
Khi lò luyện đan định áp chế, đốm đen nho nhỏ cũng biến mất, ngọn lửa thành màu xanh băng. Tô Tái Tái mặc đồ màu trắng ở giữa trung chậm rãi rơi xuống, mũi chân điểm nhẹ một chút, lao về hướng đằng . Khi cô nữa tới bên cạnh Đại Vi, thì hoạt bát chớp mắt cô một cái.
Vô cùng linh động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-309.html.]
Đại Vi theo tầm mắt cô, một giây , mắt cô trợn tròn.
Bởi vì Tô Tái Tái vẫn luôn dựa tường, hai tay ôm n.g.ự.c, động đậy chút nào.
Còn Tô Tái Tái mặc đồ trắng đang gần cô lập tức biến thành một dải ánh sáng trắng, chui trong cái bóng của Tô Tái Tái thấy tăm .
“… Xong .” Tô Tái Tái bỏ tay xuống, ngọn lửa dập tắt, trong lò luyện đang phát ánh sáng màu xanh lam như băng, giống như đang đợi chủ sở hữu nó tuyên bố. Tô Tái Tái Đại Vi: “Đàn chị Đại, chị mở là thầy Nghiêm mở?”
“Thầy… Mở .” Đại Vi đang ngơ ngác cuối cùng cũng hồn, qua Nghiêm Thành cũng đang ngơ ngác.
“À, .” Nghiêm Thành hồn, một nữa về phía lò luyện đan.
Ông kích động, cẩn thận từng bước một gần nó.
Khi nắp lò sắp mở , ánh sáng màu xanh băng chiếu rọi cả căn phòng, thậm chí chiếu sáng luôn cả pháp ấn màu vàng ẩn tường lúc nãy, xanh băng và vàng giao thoa với trông thật mắt.
Khoảnh khắc khi ánh sáng tản , mười cái kim châm cứu lẳng lặng trong tay Nghiêm Thành. Luyện khí thành công!
Cùng thời gian đó, ánh sáng màu xanh băng vốn nên biến mất hiện lên giữa trung, ánh sáng vàng bao quanh nó, bóng đêm bên càng lộng lẫy hơn.
Ở nơi xa xôi.
Ông cụ Tô đang hình như cảm ứng gì đó, ông mở mắt bên ngoài cửa sổ.
Gió mát phất phơ, giống như gì khác lạ. “Em Ngữ Dung ơi.”
Nghe thấy gọi, Bạch Ngữ Dung ứng tiếng đầu , đợi tới khi đó tới gần mới giật nhớ cô từng gặp ở chỗ Mễ Nhã.
Hẳn là một trong những hầu của Mễ Nhã .
Nghĩ , cô xoay hẳn , mỉm chào hỏi: “Đàn chị
chuyện gì cần tìm em hả?”