“Con hiểu .” Mễ Nghĩa Văn gật đầu, thấy Mễ Ông Thành còn gì nữa thì ông mới khom khỏi phòng. Chỉ là khi khép cửa , ông khỏi nhíu mày lắc lắc phần cổ chân.
Chẳng lẽ... thật sự là do bỏ bê rèn luyện quá lâu ư?
Mễ Nghĩa Văn suy nghĩ một lát, đó quyết định vứt chuyện khỏi đầu. hề suy nghĩ đến nữa.
Thành phố C.
Sau khi cúp điện thoại xong, tâm trạng của Hứa Tần Nhã vô cùng .
Bà bàn trang điểm, đầu tiên là dùng nước ấm uống viên đan d.ư.ợ.c mà Bạch Ngữ Dung đưa, kế đó mới ngân nga một khúc nhạc thực hiện chu trình skincare của ngày hôm nay.
Lúc xoa tới phần cổ tai, ngón tay của Hứa Tần Nhã đột nhiên run lên một cái như điện giật, đó vội vàng rụt .
Ảnh ngược trong gương cũng phản chiếu biểu cảm khiếp sợ đến tột cùng của bà .
Ban nãy khi sờ đến phần cổ tai... đầu ngón tay của bà truyền đến cảm giác như thứ gì đó l**m m*t.
Hơn nữa chỉ một cái!
Cảm giác giống như cổ mọc hai cái miệng cá, bởi vì thiếu oxy cho nên chúng nó ngoi lên mặt nước ngừng mấp máy để hô hấp, mà lúc nãy ngón tay của bà vô tình đụng tới cho nên mới cảm giác như m*t một cái.
Hứa Tần Nhã trừng mắt bản trong gương, bà gian nan nuốt một ngụm nước miếng, run rẩy giơ tay sờ thử phía cổ một nữa.
Ngay lúc sắp chạm đến, cửa phòng ngủ đột nhiên mở Hứa Tần Nhã “á” lên một tiếng, bà sợ đến mức nhảy dựng lên,trừng mắt Bạch Văn Liên - đang hoang mang đẩy cửa tiến .
“Sao thế em?” Tay của Bạch Văn Liên vẫn còn nắm lấy then cửa, thấy Hứa Tần Nhã vẫn giữ nguyên vẻ mặt hoảng sợ chằm chằm, ông hiểu mô tê gì.
Nỗi sợ hãi dần vơi , đó là cơn giận như núi lửa chực phun trào.
Hứa Tần Nhã trừng mắt Bạch Văn Liên, vỗ mạnh lên ghế dựa và quát: “Anh em sợ c.h.ế.t nè! Sao phòng mà gõ cửa gì hết ?!”
Bạch Văn Liên ngớ : “ giờ khi nào gõ cửa ? Anh còn em đấy, tự nhiên sồn sồn lên sợ hết hồn đây .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-311.html.]
Ông tức giận khoát tay, đóng cửa cởi cà vạt: “Đừng cãi với vì ba cái chuyện vặt vãnh nữa, tan xong còn thăm , bây giờ mệt lắm đây.”
Bạch Văn Liên xong thì tới sô pha nhắm mắt xuống,thậm chí còn dùng tay xoa xoa sống mũi, thể hiện mệt tới mức chuyện.
Hứa Tần Nhã vẫn còn giận lắm, nhưng khi chồng bảo là thăm bà nội Bạch xong thì sắc mặt của bà trở nên khá kỳ quái.
Ngay giây tiếp theo, bà đột nhiên phắt về phía Bạch Văn Liên, như thể đang sợ ông phát hiện biểu cảm lúc của .
Khi thấy Bạch Văn Liên vẫn còn nhắm mắt xoa sống mũi, bà nhanh ch.óng điều chỉnh biểu cảm mặt, vẻ quan tâm tới gần chồng .
“Sao thế ? Chẳng lẽ là công ty xảy chuyện gì ư?” Hứa Tần Nhã sô pha xoa bóp bả vai cho Bạch Văn Liên, giúp ông giảm bớt mệt mỏi.
Bạch Văn Liên xong thì khẽ thở dài, nhắm mắt thư giãn chuyện phiếm với Hứa Tần Nhã: “Cũng nhờ ông ba Phụng cho nên mấy ngân hàng còn hối nhiều như lúc nữa.
Có điều mỗi ngày công ty đều sẽ xuất hiện vấn đề mới, chuyện thì là chuyện , qua qua cũng chỉ mấy cái rắc rối đó thôi.”
“Vậy ...” Nghe ông như thế, hai mắt Hứa Tần Nhã lập loè, bà giả vờ vẻ khó hiểu để hỏi dò: “Chẳng lẽ là hả ?”
Bạch Văn Liên nhịn thở dài một , chậm rãi lắc đầu.
Hứa Tần Nhã thấy ông như thế thì hỏi dồn: “Sao ? Tình hình tệ lắm ?”
Bà dừng một chút thúc giục: “Trời ạ, em đang hỏi đấy, đừng thở dài nữa, mau trả lời em chứ.”
Nghe giọng của bà , Bạch Văn Liên nghĩ tới cái gì mà đột nhiên phì một tiếng, nụ Hứa Tần Nhã sợ tới mức run lên.
Bà giả vờ tức giận bảo: “Lúc mà còn nữa hả?”