THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:57:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Văn Liên lắc đầu, giơ tay vỗ lên mu bàn tay đang đặt vai của Hứa Tần Nhã trấn an bà : “Anh chỉ nhớ tới một chuyện mà thôi, bình thường em cằn nhằn với về , mà bây giờ bệnh của đổi thì em sốt ruột thôi. Em như thế yên lòng lắm đấy.”

Ông ngừng một lát tiếp tục vỗ lên mu bàn tay của Hứa Tần Nhã, : “Em đừng nghĩ nhiều, chỉ đang cảm thấy vui thôi.”

Hứa Tần Nhã xong khỏi thầm thở phào một , đó hờn dỗi mở miệng: “Đương nhiên , bất mãn thì bất mãn chứ đó vẫn là chồng của em mà.”

Nói xong, bà đẩy bờ vai của ông thúc giục: “Anh mau , rốt cuộc là chuyện gì, đừng bắt em đoán già đoán non suốt chứ.”

Lúc Bạch Văn Liên mới chịu : “Mẹ ngủ nhiều hơn lúc , hôm nay lúc đến thăm cũng thấy tỉnh. Phía bệnh viện kiểm tra mấy khám vấn đề gì cả, kết

quả đều cho thấy khỏe mạnh. Cho nên nghĩ...”

Bạch Văn Liên dừng một chút: “Có khi nào trong lúc để ý giở trò kh... Ui da!”

Lời còn dứt, bả vai của Bạch Văn Liên đột nhiên đau nhói, ông vội vàng tránh khỏi bàn tay của Hứa Tần Nhã, xoa vai xoay , nhíu mày bực bội : “Sao tự dưng em mạnh tay dữ ?”

Hứa Tần Nhã lập tức tỉnh táo , bà trừng mắt Bạch Văn Liên một cái, tức giận : “Ai bảo đột nhiên như thế chi, em giật hết cả đây .”

xong thì ngượng ngùng duỗi tay tính sờ lên vai chồng : “Anh chứ? Đau lắm hả?”

Bạch Văn Liên “ừ” một tiếng, tùy ý khoát tay ý bảo Hứa Tần Nhã cần mát xa cho nữa.

Hứa Tần Nhã vòng qua sô pha xuống bên cạnh Bạch Văn Liên, mật khoác tay ông : “Sao tự nhiên nghĩ như thế?”

“Anh cũng nữa.” Bạch Văn Liên cũng cảm thấy khá khó hiểu.

Ông chợt nhớ , lúc thăm bà nội Bạch thì tầm mắt của ông vô tình chạm tầm mắt của con mèo mà bà nuôi, khi ông đờ mất vài giây.

Đến khi tỉnh táo , trong đầu Bạch Văn Liên đột nhiên xuất hiện suy nghĩ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-312.html.]

Hứa Tần Nhã ở một bên cẩn thận chú ý quan sát vẻ mặt của Bạch Văn Liên, thấy ông dường như chỉ là vu vơ thôi thì thở phào nhẹ nhõm ở trong lòng.

Sau đó bà đẩy ông một cái : “Anh cứ nghĩ nhiều thành nghĩ bậy . Mẹ cũng lớn tuổi , ngủ nhiều cũng là chuyện bình thường. Mấy già khác cũng mà.”

“Thật ?” Bạch Văn Liên nhíu mày.

“Đương nhiên .” Hứa Tần Nhã tự nhiên, thấy chồng còn nghi ngờ thì lập tức : “Em là do nhà thường xuyên tiếp xúc với mấy chuyện huyền học, nên nghĩ nhiều một chút cũng là chuyện bình thường thôi mà.”

Hình như đúng là do thật.

Chẳng lẽ là do nghĩ quá nhiều ?

Bạch Văn Liên im lặng gật gật đầu.

Hứa Tần Nhã thấy Bạch Văn Liên thuyết phục thành công, đang định thở phào thì ông đột nhiên đầu : “Hay là tìm xem thử một chút ? Anh rành mấy vụ lắm, em quen ai ? Hay là bên phía nhà em quen ai ?”

Bạch Văn Liên xong thì mặt Hứa Tần Nhã cũng xụ xuống,bà đẩy ông , bật dậy, tức giận : “Muốn tìm thì mà tự tìm , em , cũng đừng hỏi ba em gì.”

Sự tức giận của bà tới bất ngờ.

Bạch Văn Liên khó hiểu Hứa Tần Nhã xuống bàn trang điểm và tiếp tục dưỡng da, ông nhíu mày khó chịu : “Anh chỉ nhờ em tìm kiểm tra xem thôi, mà em tức giận đến ?”

Hứa Tần Nhã đặt mạnh cái chai xuống bàn trang điểm tạo một tiếng thật to, bà Bạch Văn Liên thông qua gương, nghiến răng : “Tại em tức giận? Chẳng lẽ còn ? Mấy chuyện thể lung tung, là dù chuyện gì nhưng vì cứ mãi thì nó thành chuyện thật hả?”

Thì là thế.

Bạch Văn Liên ngượng ngùng, ông mấy chuyện đó .

 

 

Loading...