Điều càng bực hơn chính là mặt đây, luôn bên để nịnh nọt lấy lòng đây, bây. giờ. . dám. bố.thí. !!
“Mày là cái thá gì chứ…” Mễ Nhã trợn mắt cô gái, giận đến phát run.
Và hành động của hai thu hút sự chú ý của những xung quanh.
Họ mới gần còn kịp lên tiếng khuyên can thì thấy Mễ Nhã nghiến răng nghiến lợi với cô gái: “Mày chẳng qua chỉ là một con ch.ó vẫy đuôi với tao mà thôi, mà dám chạy đến khoe khoang mặt tao ?!”
“… !” Những cái xung quanh và sự khinh thường của Mễ Nhã dành cho đều khiến cô gái thấy ấm ức mất mặt. Cô gái lập tức che mặt và đáp trong nước mắt.
Mễ Nhã thấy, lao lên đá cô nữa.
Mễ Nhã đá mắng: “Cãi lời! Chó mà còn cãi lời ?!”
Những học sinh xung quanh đều cau mày, khi họ đang định bước lên kéo Mễ Nhã thì nhanh tay hơn.
Người đó lên hai bước, đưa tay kéo lấy cổ áo của Mễ Nhã ném cô về phía chút khách sáo.
Mễ Nhã loạng choạng lùi nhưng vẫn giữ đà, thế là ngã chổng vó mặt .
Điều gây một vài tiếng nhạo từ xung quanh.
“Ai? ! Ai dám chống nhà họ Mễ?!” Mễ Nhã càng giận hơn, dậy khỏi mặt đất gầm thét.
“.” Tiền Nguyên Nguyên kéo cô gái khỏi bồn hoa Mễ Nhã, lạnh lùng trả lời.
Sau khi thấy rõ là ai thì Mễ Nhã nghẹn họng.
Sau đó, cô trợn mắt Tiền Nguyên Nguyên, nghiến răng nghiến lợi ba từ “Tiền Nguyên Nguyên!”, như thể thốt từ kẽ răng : “Lại là !”
“ là nên câu mới .” Tiền Nguyên Nguyên cau mày Mễ Nhã: “Cô uống lộn t.h.u.ố.c ? Sao cọc cằn như .”
Đó rõ ràng là một câu thản nhiên nhưng khiến Mễ Nhã sửng sốt.
giây tiếp theo thì cô “Hừ!” một tiếng, giận dữ xoay rời .
Vào khoảnh khắc cô thì một làn khói đen nhàn nhạt bay từ phía Mễ Nhã, khiến Tiền Nguyên Nguyên định thần , mà thấy gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-315.html.]
Tiền Nguyên Nguyên suy nghĩ, đang định đuổi theo để quan sát cẩn thận từ xa thì cô gái gọi .
“Cảm ơn đàn Tiền.” Cô gái che mặt cúi với Tiền Nguyên Nguyên.
“Không . Mà cô đấy, mau xử lý vết thương .” Tiền Nguyên Nguyên cau mày khi thấy m.á.u chảy qua các kẽ ngón tay của cô .
Cô gái gật đầu: “Em . Cảm ơn đàn .”
Dứt lời, cô cúi chào Tiền Nguyên Nguyên che mặt rời .
Tiền Nguyên Nguyên cô , đó lập tức đuổi theo hướng Mễ Nhã rời .
thấy bóng dáng của cô .
Chắc hẳn nhầm thở . Tiền Nguyên Nguyên ở đó cau mày suy nghĩ.
—— Trước , khi thầy đưa đến nhà của nhà họ Bạch huấn luyện, thở mà cảm nhận từ trong hồ giống với thở Mễ Nhã.
Điều khác biệt duy nhất là thở Mễ Nhã tương đối yếu hơn.
Chuyện nhất định cho thầy .
Tiền Nguyên Nguyên nghĩ , đó xoay rời .
Còn cô gái thương đó, khó khăn lắm mới cầm m.á.u, cô vết thương mặt nhớ đến những lời sỉ nhục nãy của Mễ Nhã đối với , cô cả giận đến phát run.
Cô lập tức lấy đan d.ư.ợ.c mà Bạch Ngữ Dung đưa cho , cô ném từng viên miệng như thể ăn kẹo .
Cô nuốt đan d.ư.ợ.c trừng mắt trong gương, như thể đang buông lời cay độc với Mễ Nhã từ xa: “Mày coi thường tao đúng ? Tao là ch.ó đúng ? Được thôi, tao một viên cũng cho mày, một viên cũng ! Đợi đến khi mày nghĩ thông đến cầu xin tao, để tao xem mày sẽ vẻ mặt như thế nào!”
Cô càng càng tức, cuối cùng, cô ngẩng đầu lên, đổ hết đan d.ư.ợ.c miệng, nhai hằn hộc một phát nuốt hết.
Sau khi xả hết tức giận với Mễ Nhã theo cách thì cô gái mới từ từ bình tĩnh . Cô trong gương, từ từ lộ nụ đắc chí.
ở tai, nơi mà cô thấy thứ gì đó đang ngọ nguậy làn da, khi xoay tròn tại chỗ vài vòng thì nó lặng lẽ mở một cái lỗ kích thước bằng lỗ kim.