THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:57:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở khép , như thể đang thở .

“Mễ Nhã, mày hãy đợi đó.” Cô gái gì cả, vết thương mặt và hung tợn .

Về phần Bạch Ngữ Dung, nguồn cơn cho tất thảy phản ứng dây chuyền chẳng gì về vụ việc cả.

vui vẻ bước nhanh tới cổng trường, thấy chiếc xe đang đậu cách cổng trưởng một đang chờ , cô hít một thật sâu, xác nhận từ dáng vẻ cho đến biểu cảm

để lộ chút sơ hở nào mới tiếp tục thẳng ngoài.

Lúc còn cách chiếc xe vài bước chân, tài xế nhà họ Phụng phát hiện cô tới, vội mở cửa bước xuống, vòng qua đối bên,khom lưng lịch sự hỏi thăm Bạch Ngữ Dung: “Xin hỏi, cô cô Ngữ Dung ?”

“Phải.” Bạch Ngữ Dung tự tin trả lời.

Nghe , tài xế nhà họ Phụng lập tức cung kinh xoay mở cửa xe giúp Bạch Ngữ Dung, bảo: “Ông ba Phụng mời cô tới nhà họ Phụng khách, cô Ngữ Dung, mời lên xe.”

“Cảm ơn.” Bạch Ngữ Dung mỉm cảm ơn, đó lên xe nhà họ Phụng.

Đến khi xe lăn bánh, Trình Ngạn Xương bám đuôi Bạch Ngữ Dung nguyên đoạn đường dài mới từ từ ló đầu , mặt mày tái mét chằm chằm hướng chiếc xe rời , qua một hồi lâu mới bần thần xoay trở về.

đụng trúng khác, thế mà chẳng thèm xin câu nào, còn trợn mắt quát một câu rõ to: “Bị mù ?”

Sau đó nhanh chân bỏ , để Khúc Nhiên ngây tay chỗ, tay ôm phần vai đụng đau điếng.

ngạc nhiên Trình Ngạn Xương, đó mắng thầm một câu “Đồ thần kinh”, tiếp tục về phía cổng trường.

Tới cổng trường, cô chờ bao lâu thì Thẩm An lái xe chạy tới.

Xe mới dừng hẳn thì Đại Vi phóng như bay khỏi xe, vui sướng ôm chầm lấy Khúc Nhiên, lớn: “Tiểu Nhiên ơi, tớ thành công .”

Khúc Nhiên cũng mừng cho Đại Vi, vội ôm , luôn miệng: “Chúc mừng .”

Bấy giờ, Tô Tái Tái mới bước từ xe xuống, kế bên Thẩm An, mỉm hai họ.

Hai ôm hồi lâu mới chịu buông tay, Khúc Nhiên sang, với Tô Tái Tái bằng giọng cảm ơn: “Đàn em, cảm ơn em nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-316.html.]

Kim châm cứu của Nghiêm Thanh rèn xong thì ông lập tức điều trị cho Mễ Y đầu tiên, thế nên tiếng cảm ơn vô cùng cần thiết.

Tô Tái Tái mỉm : “Không gì.”

Một câu ngắn ngủi, khiến Khúc Nhiên sững sờ, bởi giọng Tô Tái Tái cực kỳ khàn, đó còn hắt xì một tiếng rõ to.

“Đàn em?” Khúc Nhiên Tô Tái Tái: “Em ?”

“À.” Tô Tái Tái xoa mũi, trầm giọng giỡn: “Không c.h.ử.i thầm em , mà do cảm đó.”

***

Nhà họ Phụng.

“Chú ba cứ yên tâm, chắc chắn cháu sẽ chiêu đãi cô bé sắp tới thăm nhà thật mà.” Bối Trân bảo, thoáng dừng : “Gia đình cô là ân nhân của chú ba, tất nhiên cũng là ân nhân của nhà họ Phụng .”

“Ý dà, hai chuyện vốn là hai chuyện khác , thể gộp chung thành một .” Phụng Hồng Bác mỉm phủi tay, im lặng vài giây đ.á.n.h mắt về phía Phụng Cảnh đang ở một bên chơi ván trượt.

Sau đó, ông khẽ hạ giọng, nhỏ với Bối Trân: “Trước đó Tiểu Cảnh từng ầm ĩ tới thăm cháu, điều nó ngại, dám . Chú thấy cô bé sắp tới đây tuổi cũng lớn, hẳn là nó sẽ e dè.”

Nói đoạn, ông bật : “Tiếc là đứa bé nhà họ Chung đang học, tiện phiền.”

Bối Trân mỉm gì, nhưng trong mắt giấu nổi lo lắng, cứ liếc Phụng Cảnh đang chơi ở đằng hoài.

Con nhà học tiểu học hết, thế mà Tiểu Cảnh nhà bà còn đụng tới sách vở nào.

Mặc dù Phụng Hồng Bác lấy lý do rằng mong thể bầu bạn bên cạnh bà nhiều hơn, nhưng thú thật, Bối Trân cứ cảm giác ông đang âm mưu gì đó.

Thậm chí, trong đầu bà hẳn đoán lờ mờ, chỉ là dám tiếp tục đào sâu mà thôi.

Đương lúc Bối Trân thất thần, Phụng Cảnh cưỡi ván trượt lao về phía họ, nghiêng ngả cố giữ thăng bằng vui vẻ hét lớn với Phụng Hồng Bác: “Ông ba nè, cháu thẳng dậy .”

“Cháu cẩn thận một chút, đừng để ngã.” Phụng Hồng Bác mỉm .

 

 

Loading...