THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 317

Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:57:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

còn xong, ván trượt lật ngửa, cả Phụng Cảnh ngã nhào về phía .

“Tiểu Cảnh!” Bối Trân hồn thì thấy ngay cảnh , sợ tới nỗi hình, hoảng hốt hét lớn.

Khi đầu Phụng Cảnh sắp đụng góc của bàn , Phụng Hồng Bác vội lao tới, giang tay ôm c.h.ặ.t Phụng Cảnh lòng, dẫn tới lưng đập thẳng bàn .

Tới cả Bối Trân khi thấy âm thanh da thịt va chạm đầy vang dội đó cũng ông đụng nhẹ.

Người hầu xung quanh vội chạy tới, đỡ ông lên, mồm năm miệng mười hỏi thăm: “Ông ba , ông ? Có cần tới bệnh viện khám ?”

Phụng Hồng Bác phất tay với , vội cúi xem Phụng Cảnh, còn kiểm tra một lượt từ xuống : “Tiểu Cảnh, cháu chứ? Nè, thương ở ?” “Cháu …” Phụng Cảnh rưng rưng .

Thấy , Phụng Hồng Bác khẽ thở phào, vỗ nhẹ chân bé mấy cái: “Thằng nhóc thối , dọa ông một phen hú vía đấy.” Vừa mới đ.á.n.h xong, thấy Phụng Cảnh trề môi xụ mặt, ông vội vàng an ủi: “Được , mà, , hết.”

Dỗ dành bé xong, ông như mới nhớ ở đây còn Bối Trân, bèn đầu mỉm bảo: “Bối Trân đừng lo, Tiểu Cảnh cả .”

“À… Dạ.” Bối Trân hồn, rối rít cảm ơn Phụng Hồng Bác: “Chú ba, cảm ơn chú…”

“Hầy, một nhà với cả, cảm ơn gì chứ.” Phụng Hồng Bác mỉm xua tay, tỏ vẻ gì to tát.

Sau khi xuống ghế, ông xoa đầu Phụng Cảnh, : “Sau lớn lên Tiểu Cảnh sẽ kế thừa nhà họ Phụng mà, tuyệt đối thể để nó thương.”

Bối Trân cảm động hổ thẹn.

Mới giây còn đang suy đoán mục đích của chú ba là gì, ai ngờ ngay giây bất chấp tất cả mà cứu Tiểu Cảnh.

Quả nhiên, bà đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử. “Ừm, cháu , thưa chú ba.” Bối Trân lên tiếng trả lời, đặng gật đầu với Phụng Hồng Bác.

Không chỉ đ.á.n.h mất sự hoài nghi trong lòng mà đồng thời, bà cũng thầm hạ quyết tâm sẽ tin tưởng tuyệt đối Phụng Hồng Bác.

Phụng Hồng Bác gật đầu, ngay lúc định thêm câu gì thì hầu bỗng bước , bẩm: “Ông ba, bà Phụng, cô Ngữ Dung đến ạ.”

Nghe , Phụng Hồng Bác vội hướng mắt ngoài cửa, khoảnh khắc thấy dung mạo của Bạch Ngữ Dung, ông thoáng trợn trừng mắt, nhưng thoáng cái khôi phục biểu cảm hòa nhã như

bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-317.html.]

là… mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi chẳng tốn công mà.

Phụng Hồng Bác chằm chằm Bạch Ngữ Dung, khóe môi khẽ xẹt qua nụ quái lạ. Nếu chung quanh còn những khác, lẽ ông ngửa mặt phá lên . Còn gì vui hơn khi lô đỉnh tự dâng tới cửa chứ?

“Ừm, là đứa trẻ ngoan . Ngoan, ngoan lắm!”

Chờ khi Bạch Ngữ Dung xuống, Phụng Hồng Bác cẩn thận đ.á.n.h giá cô từ xuống , đó vui mừng vỗ đùi,liên tục gật đầu khen ngợi.

Ông sang Bối Trân, hỏi: "Bối Trân, cháu thấy ?"

"Dạ.” Bối Trân mỉm , hâm mộ nước da nhẵn mịn và phong thái tự tin của Bạch Ngữ Dung.

Tuổi trẻ quả thật bao.

Phụng Hồng Bác cực kỳ cao hứng khi lời khẳng định của Bối Trân, nếu ngoài thấy dáng vẻ đó, khi còn nghĩ rằng Bạch Ngữ Dung mới là cháu gái ruột của ông đấy.

"Ngữ Dung , cháu thường xuyên đến nhà ông chơi , đến trò chuyện với dì Bối Trân, là chơi với Tiểu Cảnh đều .” Phụng Hồng Bác híp mắt .

Dừng một lát, ông như đột nhiên nhớ điều gì đó, lập tức vươn tay ôm lấy Phụng Cảnh dựa , mà thằng bé thì đang bĩu môi Bạch Ngữ Dung.

Lúc , Phụng Hồng Bác mới bổ sung: "À, đây là Tiểu Cảnh.”

Nói xong, ông nghiêng đầu Phụng Cảnh: "Tiểu Cảnh, mau gọi chị Ngữ Dung ?"

Ông dứt câu, Phụng Cảnh lập tức đầu sang một bên, giận dỗi đáp: “Cháu gọi !”

Câu trả lời khiến cho Phụng Hồng Bác khỏi cau mày:

"Tiểu Cảnh? Sao cháu lời như thế chứ? Mau gọi chị ."

"Cháu gọi, chị chị của cháu!" Phụng Cảnh đầu lớn tiếng , dừng một chút về phía Bạch Ngữ Dung, trừng mắt với cô : "Cháu thích chị , ông ba,ông bảo chị !"

 

 

Loading...