"Ôi cái thằng nhóc , bắt đầu cáu kỉnh .” Phụng Hồng Bác cau mày, trừng nhẹ mắt Phụng Cảnh.
"... Hừ!" Phụng Cảnh đẩy tay Phụng Hồng Bác , trượt xuống ghế sô pha, liếc Bạch Ngữ Dung một cái mới chạy .
Bối Trân thấy thì gọi với theo bóng lưng con trai: "Tiểu Cảnh?!”, nhưng gọi mấy liên tiếp thằng bé cũng đầu .
Thế nên Bối Trân sang Phụng Hồng Bác với ánh mắt cầu cứu, chút do dự lên tiếng: "Chú ba..."
Phụng Hồng Bác hiểu ý của bà , nhẹ gật đầu: "Đi ."
Lúc Bối Trân mới dậy, áy náy với Bạch Ngữ Dung : “Ngữ Dung , cháu cứ đây nhé, dì dẫn Tiểu Cảnh về."
“Dạ dì.” Bạch Ngữ Dung mỉm gật đầu.
Cô theo bóng lưng Bối Trân rời , lúc đầu thì phát hiện Phụng Hồng Bác đang chằm chằm , cô khỏi sững sờ.
đợi khi Bạch Ngữ Dung tỉnh hồn , cô mới phát hiện ánh mắt của Phụng Hồng Bác giống với những đàn ông khác.
Những khác cô , bao gồm cả Trình Ngạn Xương, đều dùng chung một ánh mắt khi đàn ông chiếm lấy phụ nữ của riêng, sở hữu xen lẫn d.ục v.ọng.
Bạch Ngữ Dung hiểu rõ những đó gì ở bản cô .
Phụng Hồng Bác thì khác, trong ánh mắt ông là tán thưởng và lẳng lặng đ.á.n.h giá.
Mặc dù cũng sự khen ngợi và ngạc nhiên, nhưng ánh mắt đó... vô cùng thờ ơ.
Giống như ông đang ngắm một bình hoa cổ quý giá .
"Chà, hiểu mà mặc dù hôm nay là đầu tiên ông gặp Ngữ Dung, nhưng ông cảm thấy như... quen từ lâu .” Phụng Hồng Bác thu ánh mắt , hào sảng: "Dường như là từ cách đây lâu gặp qua ."
Bạch Ngữ Dung ông thì ngượng ngùng đáp: "Thật thì... Ông Phụng, cháu cũng cảm giác như thế ạ. Mỗi ông là giống như đang .”
Mặc dù vẻ mặt của Bạch Ngữ Dung chút giả tạo, nhưng những gì cô đều là lời thật lòng.
Cứ mỗi Phụng Hồng Bác là trong lòng nảy sinh cảm giác thiết, chính cô cũng là tại vì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-318.html.]
Phụng Hồng Bác thì lớn: "Được, lắm, nếu như thì, Ngữ Dung , cháu cũng đừng gọi ông là ông Phụng nữa mà gọi ông ba luôn .”
"Cái ...” Bạch Ngữ Dung do dự.
Phụng Hồng Bác thấy thì mỉm : "Sao thế? Một ông lão bảy mươi tám tuổi như ông thể ông nội của cháu ?"
"Không, , ! Không như ạ.” Bạch Ngữ Dung xua tay lia lịa: "Chẳng qua là cháu cảm thấy đang trèo cao nên trong lòng lo sợ thôi ạ."
“Trèo cao trèo thấp cái gì chứ, ông cháu mới gặp mà cứ như quen từ lâu, cháu gọi ông là ông ba cũng chẳng . Với cả, ông hai Bạch còn là ân nhân cứu mạng ông đấy. Không , ông cho phép cháu gọi như thế. Đừng sợ.” Phụng Hồng Bác ha hả .
Bạch Ngữ Dung mới ngượng ngùng mở miệng: "Vậy... Ông ba?"
"Ngoan!" Phụng Hồng Bác lớn đáp .
Dừng một chút, ông lên tiếng: "Nếu như cháu gọi ông một tiếng ông ba thì ông ba cũng tặng cháu một món quà gặp mặt mới ."
Phụng Hồng Bác xong thì dậy, ha hả với Bạch Ngữ Dung: "Cháu theo ông."
Mặc dù Bạch Ngữ Dung Phụng Hồng Bác định gì, nhưng cô cũng đó chuyện , cho nên cô cũng nhanh ch.óng dậy theo.
Khi hai đến phòng việc, Phụng Hồng Bác trịnh trọng lấy một hộp gấm, đặt lên bàn đẩy đến mặt Bạch Ngữ Dung, hiệu cho cô mở .
"Đây là...” Bạch Ngữ Dung nén xuống kích động trong lòng, khi mở thì phát hiện bên trong là trang sức quý giá như nghĩ mà chỉ là hai tờ giấy lộn thể nào bình thường hơn, trong lòng cô lập tức thất vọng thôi.
Bạch Ngữ Dung nhanh ch.óng giấu nhẹm biểu cảm mặt, ngẩng đầu lên Phụng Hồng Bác.
Mặc dù Bạch Ngữ Dung giấu biểu cảm nhanh, nhưng ở mặt Phụng Hồng Bác thì cô cũng chỉ giống như một tờ giấy trắng.
Đối với biểu cảm mặt cô , trong lòng Phụng Hồng Bác khinh thường hưng phấn.
Bởi vì những hạng giống như Bạch Ngữ Dung thì lúc nào cũng dễ nắm trong lòng bàn tay.