THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:57:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Liễu bên cạnh che miệng , trêu đùa chồng với tâm trạng vui vẻ: "Kim châm của ông dùng đều là do Tiểu Tái luyện chế , ông tính cảm ơn con bé thế nào đây?”

"Chuyện ...” Nghiêm Thanh thoáng ngẩng ngơ, vỗ gáy thốt lên: " ! Tiểu Tái thích ăn bánh bao ngọt, sẽ bánh cho con bé!"

Câu lập tức đổi lấy sự chế giễu của Chu Phổ: "Ôi sư ơi, chẳng Tiểu Tái con bé thích ăn bánh bao ngọt mà ăn thịt ? Sư vui quá nên quên tuột ?”

Nghiêm Thanh lập tức bừng tình, liên tục gật đầu: " , đúng , suýt chút nữa thì quên mất."

Dừng một chút, ông vỗ tay một cái bốp: "Vậy thì bánh bao nhân thịt !"

Tuyệt cà nà vời luôn!

Chu Phổ xong cà khịa tiếp, nhưng Thẩm An ngăn : "Thầy , thầy để cho sư bá vui vẻ một chút ạ."

Được thôi.

Chu Phổ học sinh thì sang bộ dạng vui mừng đến mức ngây ngốc vì Ôn Liễu hồi phục của Nghiêm Thanh, ông cũng chỉ đành mỉm lắc đầu, coi như là đồng ý với đề nghị của Thẩm An.

“Thầy Nghiêm, nếu thầy cho Tiểu Tái ăn thì chắc đợi lâu .” Đại Vi mỉm , bày vẻ mặt vô tội: “ mà em ngại đợi thầy cho tụi em ăn ạ.”

"Không thành vấn đề!" Nghiêm Thanh khẳng khái xua tay: "Một lát nữa hai em về trường thì đưa bánh cho con bé giùm thầy là ."

Nghiêm Thanh vẫn nghĩ là Tô Tái Tái đang ở Đại học Đế Đô chứ đến khu biệt thự.

Khúc Nhiên mới lên tiếng giải thích: "Thầy Nghiêm, Tiểu Tái cảm nhẹ nên về , mấy ngày nay hình như đến trường ạ.”

“Quay về? Về chứ?" Nghiêm Thanh cuối cùng cũng nắm mấu chốt trong câu , ông ngạc nhiên .

“Thì... về nhà ạ?" Khúc Nhiên thoáng do dự đáp, về phía Tô Hồng Bảo.

Thật thì cô cũng thấy khó hiểu như .

Không hiểu tại chỉ cảm một chút thôi mà Tô Tái Tái trực tiếp xin nghỉ phép lên học viện, là về quê để nghỉ ngơi tịnh dưỡng.

Tô Hồng Bảo thấy đều đang thì gật đầu khẳng định: " là như , tiểu sư thúc về núi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-320.html.]

"Về núi ư? Sao về đấy?" Nghiêm Thanh cau mày, đầu Chu Phổ hỏi: "Sư , vẫn bắt mạch cho Tiểu Tái đúng ?"

Chỉ cảm chút thôi mà, đừng là cần đến Chu Phổ, ngay cả Thẩm An cũng thừa sức xem bệnh luôn chứ.

“Ngay cả mặt Tiểu Tái còn gặp nữa đây.” Chu Phổ nhún nhún vai Thẩm An.

Lúc , Thẩm An là đưa Tô Tái Tái và Đại Vi về. Thẩm An lắc đầu: "Đàn em bảo là em bắt mạch cho cũng vô dụng thôi, cho nên em...”

Em cũng bắt luôn.

Từ nãy đến giờ Tô Hồng Bảo chuyện với vẻ mặt khó hiểu, lúc mới lên tiếng giải thích: "Ờmmm... Tình huống của tiểu sư thúc đặc thù ạ, tóm là về núi sẽ mau hồi phục hơn."

Dừng một chút, thêm: "Hơn nữa, t.h.u.ố.c núi cũng đầy đủ lắm ạ."

Được .

Nghiêm Thanh gật đầu, ngưng hai giây hỏi tiếp: "Vậy khi nào con bé về đây ? Sắp tới hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c , bác là sẽ đưa con bé xem cùng để mở mang kiến thức mà.”

Mở mang kiến thức...

lẽ cũng chẳng kiến thức bổ ích nào...

Tô Hồng Bảo sờ mũi, suy nghĩ một chút đáp: "Có lẽ tiểu sư thúc mấy hứng thú với những thứ ạ, hơn nữa, lúc sư thúc về thì hẳn là hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c kết thúc ." "Thế ...” Nghiêm Thanh chút thất vọng, nhưng nhanh lấy tinh thần, ông Tô Hồng Bảo: "Không , thì hôm đấy Bé Ngỗng cùng bác là . Chúng cùng mở mang kiến thức thôi!"

À, chuyện ...

Làm thế nào để khéo léo biểu thị là, thật cũng... chẳng mấy hứng thú với hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c đó đây ?

Tô Hồng Bảo chớp chớp mắt, nhưng đối diện với ánh mắt mong đợi của Nghiêm Thanh và những khác, vô cùng hiểu ý mà gật đầu đồng ý.

“... Thôi cũng . Cháu sẽ cùng với , nhân tiện cổ vũ cho bác Chu và Tiểu An luôn một thể ạ."

“?”

Ôi chứ bạn nhỏ , cháu thể đừng một cách miễn cưỡng như hả?

Loading...