Mà chuyện cố tình cắt câu lấy nghĩa chỉ một nửa sự thật, chứng tỏ… đang ở bên cạnh Bé Giấy Tái Tái!
Cùng lúc đó, # bên cạnh kẻ gian # đăng lên hot search. Ồ ~~
Không chỉ vô cư dân mạng vỗ tay tán thưởng cho bài phân tích , mà đến cả Tô Tái Tái đang theo dõi sự việc cũng lộ vẻ hiểu chuyện.
Cô trông vẻ ung dung, như thể những gì đang hiện giờ liên quan đến và cô chỉ đang xem câu chuyện của khác . mà…
Nhờ phân tích , khiến cô thể xác định chính xác hơn đó là ai.
Bạch. Ngữ. Dung.
Tô Tái Tái lắc lư đôi chân, mỉm từ cây nhảy xuống.
Khi cô đang định gì đó thì phát hiện hot search # bên cạnh kẻ gian # biến mất thấy .
Tô Tái Tái nhướng mày, thử tìm kiếm vài từ khóa nhưng phát hiện bài phân tích nãy với hình ảnh tung tin về nhân vật bí ẩn biến mất.
Xem tình hình...
Người thực sự kẻ chống lưng chính là Bạch Ngữ Dung…
Tô Tái Tái sờ cằm mỉm .
“Cháu thật , gây thêm nhiều phiền phức cho ông nội.” Vẻ mặt Bạch Ngữ Dung vô cùng áy náy ở , cúi đầu xin Phụng Hồng Bác.
Vốn dĩ cô tưởng rằng việc đó chỉ là tiện tay tạo thêm rào cản cho Tô Tái Tái thôi, ai ngờ cùng chuyện phát triển theo hướng thể khống chế .
Cũng may Phụng Hồng Bác tay, nếu thể giờ đây lửa đốt tới cô .
“Chỉ là việc nhỏ mà thôi.” Phụng Hồng Bác xem việc gì lớn, ông , chậm rãi đẩy tách tới mặt Bạch Ngữ Dung, giọng hòa ái và thiết: “Nếm thử tay nghề pha của ông .”
“Vâng.” Bạch Ngữ Dung gật đầu, cầm tách lên uống một ngụm, ánh mắt đầy tán thưởng về phía Phụng Hồng Bác:
“Trà uống ngon ạ. Tay nghề của ông thật tuyệt.”
Phụng Hồng Bác , ông cụp mắt, cũng rót cho bản một tách, đó chậm rãi : “Thật tay nghề, đó là do loại cao cấp mà thôi. Cho dù sử dụng nước bình thường để ngâm thì vẫn thể pha ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-326.html.]
Phụng Hồng Bác tới đây thì dừng , giống như nghĩ tới chuyện gì đó, đồng thời nở nụ .
Khi ông bắt gặp vẻ mặt đầy nghi ngờ của Bạch Ngữ Dung thì lắc đầu trả lời: “Không gì . Tóm , Ngữ Dung, cháu nhớ kỹ, đừng là việc nhỏ như , cho dù cháu gặp truyện nghiêm trọng hơn, ông cũng thể chịu trách nhiệm cháu, hiểu ?”
Bạch Ngữ Dung cảm động, cô Phụng Hồng Bác, gọi một tiếng: “Ông nội…”
Cô im lặng một lúc hỏi: “Ông… Sao ông đối với cháu như thế?”
“Đứa nhỏ ngốc , đường nhiên là vì ông và cháu duyên, cho nên mới yêu quý cháu.” Phụng Hồng Bác ha hả, vỗ vỗ vai cô .
Hôm nay Bạch Ngữ Dung mặc chiếc váy liền tay áo, lúc Phụng Hồng Bác vỗ lên bả vai cô , khó tránh khỏi chạm phần da thịt hở ngoài.
Tới giờ cô mấy da, làn da tinh tế, nhẵn nhụi, đừng tới ngoài, đôi khi tới chính bản Bạch Ngữ Dung cũng cảm thấy kinh diễm.
Cô đặt tay lên giống như thể sắp trượt xuống.
Làn da nhẵn mịn , cho dù chỉ vô tình chạm cũng sẽ khiến nhịn dừng thêm một lát.
Phụng Hồng Bác chẳng chút cảm giác nào, ông vỗ nhẹ vai cô nhanh ch.óng rời .
Không bất kỳ sự do dự nào.
“Vâng!” Bạch Ngữ Dung gật đầu, hiểu cô tín nhiệm Phụng Hồng Bác, chút nghi ngờ nào.
Hai họ chuyện thêm một lát thì Bạch Ngữ Dung dậy rời khỏi nhà họ Phụng.
Sau khi cô rời , nụ mặt Phụng Hồng Bác biến mất.
Ông xoay lên lầu, phòng việc thì quản gia cũng theo , khoanh tay cung kính ở một bên, cúi thấp chào hỏi ông : “Ông ba.”
“Ừ.” Phụng Hồng Bác lạnh nhạt đạp lời, ông một chút : “Chuyện ông lắm.”