Ở phần bình luận bên , nhiều cư dân mạng nhộn nhịp bấm thích, bình luận hưởng ứng.
Phụng Hồng Bác nheo mắt , ông đưa trả điện thoại cho quản gia, im lặng một lúc lạnh : “ vốn chuyện nhỏ hóa . thế xem …”
Phụng Hồng Bác hừ lạnh một tiếng: “Người trẻ tuổi đúng là trời cao đất dày, thì té ngã vài mới .”
Nói xong, Phụng Hồng Bác quản gia : “Cô là ngôi nhỏ trong làng giải trí đúng ? Chuyện còn ông xử lý thế nào chứ?”
“Đã hiểu, ông chủ.” Quản gia cúi thấp , do dự một lát hỏi Phụng Hồng Bác: “Vậy …”
Phụng Hồng Bác hiểu suy nghĩ của quản gia, ông tùy ý xua tay : “Chuyện nhỏ nhặt ông tự xử lý là , mấy chuyện đó cần bẩm báo với .”
Phụng Hồng Bác kéo chủ đề việc chính: “Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c tới gần , vị đạo trưởng trong núi cũng sẽ tham gia. Không ít xây dựng quan hệ với ông , chúng tất nhiên cần sắp xếp chuyện.”
Quản gia gật đầu, thấy Phụng Hồng Bác còn căn dặn gì thêm, ông mới rời khỏi phòng việc.
Ông nhẹ nhàng đóng cửa phòng nhanh ch.óng xử lý ngôi nhỏ .
Tô Tái Tái ? Từ hôm nay trở , cái tên biến mất trong giới giải trí!
Phụng Hồng Bác và quản gia nhất định nghĩ .
Lúc , vị đạo trưởng trong núi mà ít xoa tay hằm hè, chuẩn thật chu đáo để kéo gần quan hệ - Tiền Tam đang rót , lấy lòng Tô Tái Tái.
Ông đau khổ khuyên nhủ tiểu sư thúc cùng tham gia hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c.
“Không hứng thú.” Tô Tái Tái từ chối, uống một ngụm . Tới khi cô cảm thấy cổ họng thoải mái lắm mới nữa bỏ ly xuống bàn.
“Sao thế? Không tiểu sư thúc mấy ngày nghỉ lận ? Sư thúc cứ coi như buồn tẻ dạo ?” Tiền Tam cay đắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-328.html.]
Tô Tái Tái lắc đầu, chỉ tay yết hầu, : “Bị cảm .” “…”
Tiểu sư thúc , lý do cô đứa … Qua loa ? Tiền Tam im lặng liếc xéo Tô Tái Tái.
Có lẽ là vì cái mấy mươi năm tuổi đời mà còn ánh mắt ai oán như thế nảy lạ lùng, cho nên Tô Tái Tái bèn mở miệng giải thích thêm một câu: "Hai ngày nữa định đến thành phố C để thăm bà nội , ở với bà ba ngày lập tức về thủ đô thế nên mới kịp."
Ừ, thì đúng lúc nhỡ mất hội đ.á.n.h gái đan d.ư.ợ.c . Thôi , lý do hợp tình hợp lý.
Tiền Tam gật đầu, thở dài : "Được thôi, vốn dĩ còn định ... Giới thiệu cho tiểu sư thúc một công việc để kiếm thêm thu nhập đấy."
Kiếm thêm thu nhập?
Nếu ông điều thì cổ họng của còn đau nữa. Tô Tái Tái về phía Tiền Tam một nữa, cũng chẳng buồn chuyện, chỉ khẽ nâng cằm hiệu để ông trình bày rõ ràng.
"Hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c mời đến để hỗ trợ giám định đan d.ư.ợ.c, nhưng thấy trình độ của như , ở đó nhiều từng chiêm nghiệm qua nhiều đồ , sợ tới lúc đó nhầm thì khiến sư môn hổ thẹn, nên mới bảo cùng chung." Tiền Tam ái ngại .
À ~~~
Tô Tái Tái giật gật đầu, ngập ngừng một chút mới vỗ vai ông để an ủi: "Yên tâm, nghĩ hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c cũng đồ cao cấp gì . Nhiều lắm là..."
Cô suy nghĩ mở miệng: "Đến lúc đó ông đến tìm tiểu sư điệt, chắc hẳn nó thể giúp ông đấy."
"Hả?! Tiểu sư bé ngỗng?" Tiền Tam kinh ngạc: " tưởng vẫn còn ở núi mà."
Tiền Tam mới từ nước ngoài về, chân mới đến đạo quán thì chân Tô Tái Tái .
Cho nên vẫn chuyện của Tô Hồng Bảo trong thời gian .
Tô Tái Tái lắc đầu: "Đến Thủ đô một thời gian , lúc xuống núi nó còn gọi điện cho , bảo là cùng với thầy của bọn nó đến hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c... À đúng , thầy và đàn của cũng sẽ tham gia , ông gặp thì nhớ quan tâm một chút nhé."