THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 329

Cập nhật lúc: 2026-01-29 01:05:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu sư thúc cứ yên tâm ." Tiền Tam vỗ n.g.ự.c.

Tô Tái Tái gật đầu, nhớ tới ở núi vẫn còn chút đồ ngổn ngang lâu dùng tới bèn với Tiền Tam: "Ngày mai sẽ đưa vài thứ cho ông, đến lúc ở hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c thì bán mấy món đó giúp ."

Nghe cô như , mắt Tiền Tam sáng rực.

Cười hì hì, hai tay xoa , gương mặt đầy vẻ nịnh nọt: "Tiểu sư thúc, tội gì để ngoài hời? Bán cho ?"

Có bao nhiêu lấy bao nhiêu! Tuyệt đối hai lời!

"Ông?" Tô Tái Tái ông đầy khó hiểu mới trả lời : "Ông mấy thứ để gì, cho ông mấy món hơn ?"

"???!" Tiền Tam mở to mắt, kinh ngạc ngã ngửa , trừng mắt Tô Tái Tái.

Trên mặt rõ mấy chữ "Cô là ai?!"

Cái Tô Tái Tái cảm thấy ngượng ngùng, khi yên lặng sờ mũi tức giận mở miệng: "Ánh mắt đó của ông là thế."

"... Hả, chỉ là do sư thúc bất ngờ quan tâm nên cảm thấy quen mà thôi." Tiền Tam ngơ ngác Tô Tái Tái, ngập ngừng một lát mới cẩn thận từng li từng tí : "Tiểu sư thúc, bệnh chứ? Có đưa ngài đến bệnh viện châm cứu ?”

"..."

Tô Tái Tái thở dài, lẩm bẩm: "Được , vẫn nên tiếp tục cho ông đồng nát sắt vụn thôi."

"?!!" Không tiểu sư thúc, ông chỉ đùa giỡn một chút thôi mà!

Tiền Tam ngượng mà diễn vẻ mặt "Mắt rưng rưng, c.ắ.n tay áo" cho Tô Tái Tái xem.

Thành phố C.

"Ông Bạch, về tình hình của bà nội Bạch chúng thực sự tìm thấy nguyên nhân." Bác sĩ chữa trị chính và Bạch Văn Liên cùng khỏi phòng bệnh, tiễn ông đến thang máy xin , mặt mày đầy áy náy: "Thật sự xin ."

Bạch Văn Liên thở dài, thang máy xoay về phía bác sĩ, gật đầu lên tiếng: "Bác sĩ Lâm, đừng như thế, cũng cố gắng hết sức ."

"Chỉ là..." Bạch Văn Liên nhíu mày, khổ não: "Hiện tại cũng cái gì nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-329.html.]

Bác sĩ Lâm thế thì ngó xung quanh một lát thực hiện động tác “mời” với Bạch Văn Liên: "Ông Bạch, tới chỗ ít chuyện nhé."

Bạch Văn Liên rõ nội tình, nhưng vẫn gật đầu cùng với bác sĩ Lâm qua một bên.

"Ông Bạch, đây là lời mà một bác sĩ như nên , nhưng..." Bác sĩ Lâm dừng một chút, chần chừ một lát , trong mắt còn xen lẫn sự sợ hãi: "Buổi tối, lúc tới kiểm tra phòng... Hình như trông thấy trong phòng bà nội Bạch ..."

Anh đến đây thì nuốt khan mới dè dặt tiếp: "Có một cái bóng khác."

"Cái bóng... khác?" Bạch Văn Liên sững sờ, định hỏi "Đêm hôm khuya khoát ai ở trong phòng bệnh chứ", đối diện với ánh mắt của bác sĩ Lâm, đột nhiên đầu óc nghĩ thông suốt đó là cái gì.

Lông tơ lưng dựng cả lên, đồng thời cũng "À?!" một tiếng.

"Cậu là... ?"

Bác sĩ Lâm liên tục gật đầu.

Có trời mới , từ đó, mỗi đến phòng bệnh của bà nội Bạch đều cảm giác căng thẳng.

Hình như thứ gì đó, vẫn luôn đằng lưng , lạnh lùng chằm chằm nhất cử nhất động của .

Bác sĩ Lâm còn dám nghĩ nữa, vội vàng xua đuổi ý nghĩ , về phía Bạch Văn Liên thêm: "Ông Bạch, bà nội Bạch ... Không quen với bác sĩ Chu ? Chi bằng..."

Tuy hết câu nhưng Bạch Văn Liên cũng hiểu ý.

Ngay đúng lúc , cửa thang máy phát một tiếng kêu "Đinh…!" mở , ông gật đầu với bác sĩ Lâm một cái đáp:

" bác sĩ Lâm."

Dừng , thoáng qua thang máy vội vàng : " đây, việc đợi suy nghĩ kỹ bàn tiếp. Làm phiền bác sĩ nhọc lòng ."

"Ôi?! Ông Bạch, ông nhất định suy nghĩ thật kỹ, suy nghĩ mau lên nhé!" Bác sĩ Lâm Bạch Văn Liên, ngay khi cửa thang máy đóng thì dặn dặn mấy , dáng vẻ chút mong ngóng. Các loại cửa thang máy đóng hướng xuống về , mới thở dài, chậm rãi lắc đầu trở về.

 

 

Loading...