Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 132: Công Hiệu Nước Suối

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:50:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lúc ba đang phát sầu, Ngụy bà bà bỗng nhiên lấy một cái chậu gỗ, : "Đây là chậu gỗ điêu khắc từ rễ cây Quỷ Mộc ngàn năm, vốn là vật chí âm, cầm thử xem."

 

Phó Vân Tu theo bản năng nhận lấy, ngay lập tức liền nhịn nhe răng, nhiệt độ cũng kém nước suối là bao.

 

Anh vội vàng dùng lôi từ lực kéo chậu gỗ Quỷ Mộc đưa về phía linh tuyền, đó nhẹ nhàng đặt trong linh tuyền.

 

Mấy nín thở chờ đợi, một thở hai thở ba thở...

 

Phó Vân Tu mỉm : "Rất , vỡ."

 

Đường Mạt và Tiểu quyển mao lập tức lộ vẻ vui mừng, thúc giục : "Nhanh! Lấy một chậu về !"

 

Phó Vân Tu điều khiển chậu gỗ múc đầy nước, cẩn thận nâng chậu gỗ từ trong linh tuyền lên, nhưng vẫn gây chút d.a.o động.

 

Mà d.a.o động giống như dẫn phát phản ứng dây chuyền nào đó, càng lúc càng lớn, cứ như trong nước thứ gì đó sắp .

 

Phó Vân Tu mím c.h.ặ.t môi mỏng, thu hồi lôi từ lực cùng với chậu gỗ về.

 

Một giây , một cái đuôi thon dài phủ đầy vảy từ trong nước suối thò , hung hăng quất một kích nơi chậu gỗ dừng đó.

 

Tuy rằng thật sự quất trúng nào, nhưng tiếng xé gió cũng nhịn cho ba tê cả da đầu.

 

Duy chỉ Ngụy bà bà khinh thường hừ một tiếng.

 

Một kích đ.á.n.h hụt, cái đuôi nữa chìm mặt nước. ngay đó, đầu rắn dữ tợn thò khỏi mặt nước, to bằng đầu , bên mọc đầy vảy màu xanh lam, đỉnh đầu còn một khối u thịt, giống như vương miện thành hình.

 

Mặc dù con yêu thú thấy , cho dù thấy cũng thể gì bọn họ, nhưng mấy vẫn theo bản năng chút run rẩy, liên quan đến gan , chính là uy áp đến từ kẻ bề .

 

Giống như bọn họ đó ở trong thở Thánh cấp bao trùm, ngay cả động cũng động đậy , căn bản chịu khống chế.

 

Rắn lớn Hoàng cấp thè lưỡi rắn, trong con ngươi dựng lạnh lẽo nổi lên vài phần nghi hoặc, là nó cảm ứng sai ? Nó chậm rãi bò lên bờ, một vòng dọc theo linh tuyền, xác thực cảm giác khí tức sinh vật gì, liền đầu trong linh tuyền.

 

Đường Mạt định chuyện, Tiểu quyển mao đưa tay bịt miệng , hiệu cô đừng lên tiếng.

 

Quả nhiên, bất quá một lát, đầu rắn từ trong linh tuyền thò , đôi mắt cảnh giác quét xung quanh, khi xác nhận dị thường, nó mới chớp chớp mắt, một nữa chìm trong nước.

 

Lại qua một lát, đợi nước hồ bình tĩnh gợn sóng, Tiểu quyển mao mới khẽ : "Yêu thú loài rắn là giảo hoạt nhất, hơn nữa mười phần đa nghi, đối mặt với chúng nhất định cẩn thận cẩn thận."

 

Đường Mạt thụ giáo gật đầu, nhịn xoa đầu cô bé, "Hiểu thật nhiều nha."

 

Tiểu quyển mao hắc hắc một tiếng, "Ta từ nhỏ tiếp xúc nhiều mà."

 

Đường Mạt yêu thương vuốt vuốt tóc xoăn nhỏ của cô bé.

 

Phó Vân Tu chậu gỗ bên tay : "Chỗ hẳn là đủ cho chúng dùng một thời gian , là trở về thử hiệu quả ? Con yêu thú Hoàng cấp kinh động , tiện lấy nữa."

 

"Vậy thì thôi." Đường Mạt : "Chúng tìm một chỗ gần đây tạm trú, Băng Linh Tuyền thật sự dễ bảo quản, nhất mau ch.óng dùng hết."

 

Bảo bối đến , giữ trong tay cũng bằng chuyển hóa thành thực lực.

 

Một nhóm lui gần ngàn mét, dừng ở địa điểm cực hạn mà Đại Bạch thể chịu đựng, nếu tới gần nữa, Đại Bạch sẽ nhịn phát run.

 

Đường Mạt chỉ tiếc rèn sắt thành thép : "Sợ cái gì mà sợ a, con rắn còn to bằng ngươi !"

 

Cô cũng là mới , yêu thú tiến hóa cũng chỉ một phương hướng khổng lồ hóa, cũng khả năng lựa chọn thu nhỏ, để đổi lấy thể và phòng ngự càng thêm cường đại, con rắn lớn Hoàng cấp chính là như thế.

 

Đại Bạch tủi "gâu" một tiếng, to bằng nó thì thế nào, chỉ riêng huyết mạch áp chế là thể đè c.h.ế.t nó .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-132-cong-hieu-nuoc-suoi.html.]

Đường Mạt thở dài, phất tay : "Đi chơi , đừng chạy quá xa."

 

Đại Bạch gật đầu, xoay .

 

Đường Mạt nhướng mày bóng lưng của nó, cảm giác nó trở nên thông minh hơn một chút ? Đáng yêu hơn nhiều.

 

Đuổi Đại Bạch , ba vây quanh cùng một chỗ nghiên cứu Băng Linh Tuyền.

 

"Thứ dùng như thế nào?" Tiểu quyển mao cau mày hỏi, ngâm thì lượng đủ, uống thì... nghĩ tới đây là nước tắm của con rắn , cô bé liền nuốt trôi.

 

"Trực tiếp hấp thu thử xem?" Đường Mạt xong liền dẫn đầu vốc một vốc nhỏ trong lòng bàn tay, nếm thử hấp thu.

 

Phó Vân Tu và Tiểu quyển mao thấy thế cũng đều dùng tay vốc một vốc nhỏ , run lập cập xếp bằng xuống.

 

Vừa hấp thu một chút, Đường Mạt liền cảm giác trong cơ thể tiến một luồng sức mạnh cực lạnh, nơi qua, ngay cả kinh mạch cũng chịu nổi mà kết một tầng băng, cũng may phía luồng sức mạnh còn ẩn giấu một luồng lực lượng chữa trị ôn nhuận.

 

Kinh mạch đóng băng khi chữa trị ngược càng thêm dẻo dai, chính là phương pháp đoán thể kiểu đ.á.n.h một cái tát cho một quả táo ngọt.

 

Điều Đường Mạt là, chỉ trong cơ thể, bên ngoài cơ thể cô cũng phủ lên một tầng sương trắng, nếu l.ồ.ng n.g.ự.c còn phập phồng, qua giống như là một cái x.á.c c.h.ế.t đông lạnh.

 

Phó Vân Tu và Tiểu quyển mao cũng như thế, ba vặn vây thành một vòng, liếc mắt một cái liền là đồng thời "gặp nạn".

 

Nửa canh giờ , Đường Mạt dẫn đầu mở mắt , cô nắm nắm đ.ấ.m, sức mạnh dường như mạnh hơn vài phần, hơn nữa làn da hình như cũng trắng hơn, còn là loại trắng lạnh tì vết.

 

Băng tuyền thế mà còn hiệu quả ?

 

Lại qua một lát, Tiểu quyển mao tỉnh, trong đôi mắt to mang theo vui mừng, "Băng Linh Tuyền cùng “Băng Tuyết Đoán Thể Pháp” quả thực là tuyệt phối!"

 

Đường Mạt thâm dĩ vi nhiên, hận thể bây giờ bắt đầu tu luyện ngay, nhưng ánh mắt cô vẫn quan tâm rơi Phó Vân Tu. Thân thể tuy rằng mạnh hơn võ giả bình thường nhiều, nhưng so với các cô vẫn là yếu, bởi thời gian tiêu hao càng dài.

 

Lại qua một lát, Phó Vân Tu mới chậm rãi phun một ngụm hàn khí, mở mắt , ngoài ý đối diện với Đường Mạt.

 

"Cảm giác thế nào?" Đường Mạt hỏi.

 

Phó Vân Tu : "Không hổ là linh bảo." Chỉ một vốc nhỏ, cảm nhận rõ ràng thể mạnh lên .

 

Đường Mạt hài lòng gật đầu.

 

Lập tức ba đồng loạt về phía chậu gỗ, hấp thu một vốc nhỏ dùng gần một canh giờ, một chậu bao lâu mới thể dùng hết? Xem , bọn họ hình như cần lấy thứ hai .

 

Lúc , Đường Mạt bỗng nhiên đầu : "Bà bà cũng tới thử xem, nước suối hình như thể ."

 

Ngụy bà bà vốn dĩ từ chối, bà đều là Ngụy Thánh , linh bảo bình thường đối với bà mà đều tác dụng lớn gì, nhưng thể , bà nhịn động tâm.

 

Bất luận phụ nữ bao nhiêu tuổi, đối với khuôn mặt của đều chấp niệm nhất định, thử hỏi phụ nữ nào thể cự tuyệt sự cám dỗ của việc trở nên xinh ?

 

Ngụy bà bà một hấp thu nửa chậu linh tuyền, hơn nữa chỉ dùng một lát.

 

Ba khá là cạn lời —— đừng thứ hai, thứ hai mươi cũng chắc đủ cho bà bà dùng! Ai thể nghĩ tới vả mặt đến nhanh như ?

 

Ngụy bà bà mở mắt khẩn trương về phía Đường Mạt, hỏi: "Có biến hóa gì ?"

 

Đường Mạt cẩn thận quan sát một lát, chần chờ : "Nếp nhăn hình như ít ?"

 

Nghe , Ngụy bà bà trực tiếp dậy, bưng chậu gỗ lên hiền từ : "Không cẩn thận dùng hết một nửa, lão lấy thêm chút nữa."

 

Nhìn bóng lưng xa của Ngụy bà bà, Đường Mạt chống cằm : "Xem chúng thật sự cần thứ hai ."

 

 

Loading...