Thiên Tài Phù Sư Không Muốn Nỗ Lực - Chương 210: Huyết Mạch Giác Tỉnh
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:20:40
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi ở ngoài cửa một lúc, trong viện mới tiếng mở cửa truyền đến, theo đó bay tới còn từng đợt mùi t.h.u.ố.c.
“Là ai?” Một giọng nhu hòa truyền đến, mang theo một tia cẩn thận.
Nghe , Phó Vân Tu lễ phép : “Tại hạ Phó Vân Tu, mời Mộc d.ư.ợ.c sư khám bệnh.”
Người trong cửa im lặng một thoáng mới : “Xin đợi một chút, còn một lò t.h.u.ố.c luyện xong.”
Sắc mặt Phó Vân Tu dịu một chút, “Được, đợi ở cửa.”
Thương Minh cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nếu Mộc Kha , cũng hết cách, đảo thật sự chỉ một luyện d.ư.ợ.c sư .
Đợi gần nửa canh giờ, cửa viện mới từ từ mở . Một nữ t.ử gầy yếu mặc thanh y , mặt cô đeo khăn che mặt cùng màu, chỉ thể thấy một đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng.
“Làm phiền Mộc d.ư.ợ.c sư .” Phó Vân Tu ôm quyền cảm ơn, đủ lễ nghĩa.
Mộc Kha ngước mắt một cái, đó nhanh ch.óng cụp mắt xuống : “Đi thôi.”
Nhóm ba cùng trở về tiểu viện, thẳng lên lầu hai.
Thương Minh tuy tới tiểu viện nhiều , nhưng cũng là đầu tiên lên lầu hai.
Theo cầu thang lên là một phòng nhỏ, trải t.h.ả.m mềm mại, ở giữa là một bộ bàn và dụng cụ pha , bên cạnh còn một cái tủ đóng kỹ, ẩn ẩn thể thấy bên trong đầy ắp đồ ăn vặt.
Đối diện phòng là hai cánh cửa, cửa mỗi phòng treo một tấm thẻ gỗ, cửa đóng là phòng tu luyện, cửa mở là phòng ngủ.
Phó Vân Tu phòng tu luyện xem Đường Mạt , chìm đắm trong tu luyện, khí tức mạnh hơn vài phần so với lúc rời , hẳn là đang dần dần khôi phục.
Anh yên tâm đồng thời bỏ ý định để Mộc Kha chẩn trị cho Đường Mạt, trực tiếp dẫn đến chỗ Xích Hỏa.
Xích Hỏa vẫn luôn ở đệm mềm bên giường phòng ngủ lầu hai, Phó Vân Tu ở cửa phòng ngủ, với Mộc Kha: “Mời .”
Mộc Kha vội , mà là cảnh giác ở cửa trong, giường trống , cô theo bản năng lùi một bước : “Bệnh nhân ở ?”
Phó Vân Tu đầu trong phòng, lúc mới phát hiện từ cửa mà thấy bóng dáng Xích Hỏa, nhịn thở dài, , : “Vừa quên với Mộc d.ư.ợ.c sư, cần chẩn trị là yêu thú, Mộc d.ư.ợ.c sư hiểu về yêu thú ?”
Mộc Kha ngẩn một chút, yêu thú? Cô trong phòng hai bước, cuối cùng cũng thấy Xích Hỏa bên giường. Lập tức ánh mắt ngưng , đây là Long Thú?
Mộc Kha xưa nay hai tai chuyện ngoài cửa sổ, cũng qua với bất kỳ ai, ngày thường phần lớn thời gian đang luyện đan thì là đang sách. Vì chuyện lớn chuyện nhỏ xảy đảo, cô gì cả.
Trước mắt bỗng nhiên thấy Long Thú chỉ thấy trong sách, Mộc Kha khỏi chút kích động, cô theo bản năng về phía vài bước, đó mới kinh giác bên cạnh Xích Hỏa còn Phó Vân Tu đang xổm, cô đột nhiên dừng , giống như sợ hãi.
Phó Vân Tu ngược gì, chỉ tự giác dậy nhường chỗ cho Mộc Kha.
Người tới, lúc lướt qua khẽ cảm ơn.
Phó Vân Tu khẽ nhướng mày, tính cách khiếp nhược như , chạy tới Huyền Trọng Hải?
Mộc Kha xổm xuống, cẩn thận đặt Xích Hỏa thẳng, mộc linh lực mang theo khí tức sinh mệnh nồng đậm xuyên qua ngón tay mà , trong cơ thể Xích Hỏa, nhưng bất quá ba thở, mộc linh lực liền huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể nó nuốt chửng.
Tuy thời gian ngắn ngủi, nhưng cô cơ bản xác định tình trạng của Xích Hỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/thien-tai-phu-su-khong-muon-no-luc/chuong-210-huyet-mach-giac-tinh.html.]
Mộc Kha dậy, thấp giọng hỏi: “Có thể cho , nó khi hôn mê gặp chuyện gì ?”
Phó Vân Tu tưởng vấn đề của Xích Hỏa nghiêm trọng, lập tức rõ ràng mạch lạc chuyện một , bất kỳ chi tiết nào cũng bỏ qua.
Mộc Kha tự nhiên là một phen khiếp sợ, nhưng khi đến Long Thú hư ảnh, cô cũng xác nhận phán đoán của .
“Xích Hỏa .” Mộc Kha khẽ : “Chuyện đối với nó là chuyện .”
Phó Vân Tu thả lỏng, ôm quyền : “Xin lắng tai .”
Thương Minh cũng quan tâm sang.
Mộc Kha cụp mắt, tránh tầm mắt của hai , khẽ : “Bởi vì Xích Hỏa tiên thiên bất túc, huyết mạch Long Thú cường đại cũng vì mà ẩn nấp . trải qua hậu thiên bù đắp, bản nguyên chi lực của nó khôi phục một phần, đó khí tức của Bát Trảo Hoàng Thú kích thích, huyết mạch ẩn nấp vì bắt đầu thức tỉnh.”
Nghe , trong mắt Phó Vân Tu hiện lên một tia vui mừng, “Huyết mạch giác tỉnh đại khái tốn bao nhiêu thời gian?”
Mộc Kha lắc đầu : “Bản nguyên chi lực của nó còn bổ sung đầy đủ, huyết mạch cũng sẽ thức tỉnh, đại khái năm sáu ngày nữa sẽ tỉnh thôi.”
Dừng một chút, cô hiếm khi chủ động : “Chỗ Yêu Linh Đan cho yêu thú dùng, chuyên trị liệu tổn thương bản nguyên, ngươi nếu cần thì thể lấy linh thực d.ư.ợ.c thảo để đổi.”
Phó Vân Tu căn bản do dự, “Tự nhiên là cần, tay Mộc d.ư.ợ.c sư bao nhiêu Yêu Linh Đan? Ta lấy hết.”
Mộc Kha ngước mắt kinh ngạc một cái, đó thấp giọng : “Chỉ còn hai bình thôi, tổng cộng hai mươi viên, nhưng cũng đủ cho Xích Hỏa tiến hành huyết mạch giác tỉnh thứ hai .” Cô mím môi, quen lắm : “Cái đó, d.ư.ợ.c liệu luyện chế Yêu Linh Đan đều trân quý, cho nên thành đan cũng đắt.”
Nghe , Phó Vân Tu nhịn nhíu mày, linh d.ư.ợ.c tay và Đường Mạt quả thực nhiều lắm.
Thương Minh ở bên cạnh bỗng nhiên : “Ta chỗ ngược tích lũy một ít linh d.ư.ợ.c.” Hắn xong lật tay lấy một đống d.ư.ợ.c thảo, bộ đều trải mặt đất.
Mộc Kha cúi đầu , trong mắt hiện lên vẻ đau lòng, vội vàng xổm xuống thu dọn, trong miệng còn lẩm bẩm: “Linh d.ư.ợ.c d.ư.ợ.c tính tương khắc thể để lẫn lộn với chứ, Thiên Niên Quỳ Mộc để trong hộp ngọc bảo quản nha, linh lực của Mộc Linh Quả đều xói mòn một phần ba …”
Mộc Kha mỗi một câu, mặt Thương Minh đỏ thêm một phần, như , nhưng thật sự hộp tương ứng để cất giữ a.
Chưa đầy một lát, Mộc Kha phân loại thu dọn xong linh d.ư.ợ.c, chút đau lòng : “Đồ đều là đồ , nhưng d.ư.ợ.c tính xói mòn chút nghiêm trọng, chỉ thể đổi một bình Yêu Linh Đan, đổi ?”
Thương Minh về phía Phó Vân Tu.
Người linh d.ư.ợ.c mặt đất, hỏi: “Những thứ nếu quy đổi thành linh tinh thạch, đại khái là bao nhiêu?”
Thương Minh lập tức phản ứng , vội vàng xua tay, “Không cần, những thứ vốn dĩ là vật vô chủ đảo, là rảnh rỗi buồn chán mới đào, huống hồ nhiều đều hỏng , nếu hôm nay lấy , ngày tám phần đều sẽ trở thành cỏ rác.”
Phó Vân Tu lắc đầu : “Chuyện nào chuyện đó, ngươi nếu cần linh tinh thạch, bên còn đan d.ư.ợ.c Hoàng cấp và thú hạch.”
Nghe đến thú hạch, ánh mắt Thương Minh khẽ động, gần đây quả thực bức thiết nâng cao thực lực, thú hạch thì nhất định thể ít công to. Hắn thở dài, “Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh.”
Phó Vân Tu lắc đầu : “Lẽ như .”
Cuối cùng, Mộc Kha đưa một con đại khái, Phó Vân Tu quy đổi thành đan d.ư.ợ.c và thú hạch đưa cho Thương Minh, đó nhận một bình Yêu Linh Đan.
Về phần một bình khác, thì đợi Đường Mạt tu luyện kết thúc, gộp linh d.ư.ợ.c trong gian của hai mới đổi.